Tập 01: Niềm Hi Vọng Mới
Chương 01: Cuộc chạm trán định đoạt
0 Bình luận - Độ dài: 4,021 từ - Cập nhật:
Thế giới này tồn tại những cá thể đặc biệt được biết đến với danh xưng Soul Warrior. Họ sở hữu một khả năng phi thường: chuyển đổi linh hồn của bản thân thành vũ khí ma thuật.
Trong hệ thống đào tạo, học viện Uchire luôn giữ một vị trí nổi bật, không chỉ vì danh tiếng lâu đời mà còn vì nơi đây là cái nôi đã sản sinh ra hai vị anh hùng huyền thoại – Bộ Đôi Chiến Thần. Chính họ là những người đã dẫn dắt nhân loại giành chiến thắng trong cuộc chiến chống lại sự bành trướng của Đế Quốc Replord.
Hiện tại, tại ngôi trường này, cụ thể là trong lớp học 1-A, các học viên trẻ tuổi đang chăm chú lắng nghe từng lời giảng của vị giáo viên đứng trên bục. Bài học hôm nay xoay quanh chính cuộc chiến lịch sử vừa được nhắc đến.
Để giúp học trò hiểu rõ hơn về sự khốc liệt của cuộc chiến năm xưa, vị giáo viên khẽ chạm tay vào một cỗ máy nhỏ tinh xảo được gắn trên mặt bảng. Một luồng sáng ma thuật phóng ra, tạo thành một hình ảnh ba chiều giữa không trung. Nó tái hiện lại cảnh chiến đấu nghẹt thở giữa các Soul Warrior dũng cảm và những Lizardwar hung tàn.
Những tiếng xì xào trầm trồ lập tức vang lên trong lớp:
"Ôi trời! Nhìn kìa! Đó là cách họ chiến đấu sao? Trông ngầu quá!"
"Tôi muốn được thử sức với một tên Lizardwar thật sự!"
"Đúng thật đấy! Nhìn bọn bò sát này có vẻ thử thách hơn nhiều so với mấy buổi đấu tập."
Trước những thước phim hành động chân thực và mãn nhãn, hầu hết các học viên đều bị cuốn hút. Ánh mắt họ dán chặt vào hình ảnh 3D, một số người còn tranh thủ ghi chú những điểm quan trọng vào sổ tay. Tuy nhiên, không phải ai cũng mang trong mình tinh thần hiếu học cao đến vậy.
Ở dãy bàn cuối lớp, ngay cạnh ô cửa sổ ngập nắng, một chàng trai lại tỏ ra thờ ơ. Cậu chống cằm, ánh mắt hướng ra khung cảnh bên ngoài, tâm trí đang trôi dạt ở một nơi nào đó.
Con người khác biệt ấy tên là Uchire Asaga, mười sáu tuổi, hiện là học viên năm nhất của học viện.
Cậu sở hữu một mái tóc màu lam sẫm, có phần hơi rối tự nhiên, tôn lên khuôn mặt thanh tú. Điểm nhấnnằm ở đôi mắt màu xanh dương sâu thẳm, trong veo tựa như hai viên ngọc bích được kết tinh từ biển cả mênh mông.
Tâm hồn Asaga đang phiêu du cùng cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp bên ngoài. Cậu cảm nhận được hơi ấm dịu dàng của những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên làn da mình qua khung cửa sổ. Bên dưới sân trường, những hàng cây xanh mướt đang nhẹ nhàng đung đưa theo làn gió vi vu, tạo nên những vũ điệu tự nhiên đầy mê hoặc.
"Lo mà lắng nghe bài giảng đi kìa nhóc!"
Một giọng nói trầm, có phần cằn nhằn vang lên trong đầu Asaga, cắt ngang khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi của cậu. Nó tỏ rõ vẻ mệt mỏi, như thể đây không phải là lần đầu tiên. Asaga khẽ thở dài:
"Dark Blood, ông thừa biết môn lịch sử là cái môn tôi chán nhất mà. Nghe đi nghe lại mấy chuyện cũ rích này làm tôi phát ngấy lên rồi."
"Sắp đến kỳ kiểm tra tới nơi rồi đấy nhóc!" Giọng nói kia vẫn kiên trì. "Mà nhóc còn giữ cái thái độ này được thì ta đành phải tăng tần suất khảo bài đột xuất lên thôi. Tùy nhóc, muốn làm gì thì làm."
Thấy Dark Blood không nói gì thêm nữa, có lẽ đã tạm thời bỏ cuộc, Asaga ngáp một cái thật dài. Cậu khoanh hai tay lên bàn, úp mặt xuống, quyết định đánh một giấc.
Môn lịch sử ở học viện này nổi tiếng là được chú trọng đặc biệt, nên cậu biết tiết học này còn lâu mới kết thúc. Đối với Asaga lúc này, ngủ một giấc ngon lành để chờ cho qua môn là quyết định sáng suốt.
…
"Nhóc! Dậy đi! Chúng ta có chuyện rồi!"
Giọng nói gấp gáp của Dark Blood kéo Asaga ra khỏi giấc ngủ chập chờn. Cậu mê man mở mắt, và thứ đầu tiên đập vào mắt cậu không phải là ánh sáng quen thuộc của lớp học, mà là một khoảng không đen ngòm. Cậu ta lập tức ngồi thẳng dậy, giữ nhịp thở đều đặn.
"Mình biết là mình hay mơ thấy mấy thứ quái đản." Asaga lẩm bẩm. "Nhưng cái kiểu này thì đúng là lần đầu tiên gặp phải. Chuyện quái gì đang xảy ra vậy Dark Blood?"
"Cái này thì... ta chịu thôi nhóc." Dark Blood đáp lại, tỏ vẻ bối rối không kém. "Nhưng, ta có thể chắc chắn một điều. Nơi này dường như chỉ dành cho các linh hồn lang thang, chứ không phải cho những sinh vật sống như nhóc."
Thông tin không nhiều, nhưng ít nhất nó cũng đủ để Asaga trấn an bản thân phần nào. Cậu đưa mắt nhìn xung quanh:
"Hình như... mọi thứ đang sáng dần lên thì phải?"
Đúng như lời cậu nói, màn đêm bắt đầu nhạt dần, từ từ hé lộ khung cảnh ẩn giấu đằng sau nó. Trước mắt Asaga hiện ra một vùng thảo nguyên xanh mướt, trải dài ngút ngàn đến tận chân trời. Những ngọn cỏ mềm mại đung đưa theo từng làn gió, tạo nên những gợn sóng. Không khí trong lành và yên bình đến lạ.
"Đừng có hạ cảnh giác, Asaga!" Dark Blood đột nhiên trở nên nghiêm trọng. "Ta cảm thấy có gì đó không đúng ở đây."
Biết là vậy, nhưng tâm trí cậu đã phần nào bị hút hồn bởi khung cảnh thiên nhiên. Đã bao lâu rồi cậu được trải nghiệm cái cảm giác yên bình này. Thứ cảm xúc phức tạp im ỉm này thật khó diễn tả hết thành lời, chàng trai thấy khó chịu nhưng cũng thấy muốn được buông thả.
Không chần chừ, Asaga ngả người xuống thảm cỏ. Cảm giác mềm mại, dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể. Cậu khẽ rít lên một tiếng đầy nhẹ nhõm:
" Đến lúc ngủ bù cho tử tế thôi... Khoan đã!"
Đột nhiên, một cảm giác nóng rát kỳ lạ bắt đầu len lỏi từ phía sau lưng cậu. Asaga giật mình quay đầu lại, phát hiện cả vùng thảo nguyên xanh mướt ban nãy giờ đây đã biến thành một biển lửa rực cháy.
"Cái quái gì...!? Tại sao... tại sao mình không cử động được!?"
Cơ thể cậu không hề nhúc nhích. Cảm giác này giống như bị kìm kẹp bởi một gọng kìm vô hình khổng lồ, ghì chặt cậu xuống đất. Asaga nghiến chặt răng, gồng hết sức thử lại một lần nữa, nhưng kết quả vẫn lặp lại.
Cậu hoàn toàn bất lực. Chẳng thể làm gì khác ngoài việc nằm yên tại chỗ, hứng chịu cái nóng đang bủa vây tứ phía. Mồ hôi túa ra như tắm, làm ướt đẫm cả bộ đồng phục. Asaga liếc mắt qua lại, cố tìm cách thoát, nghiến răng chửi thầm:
"Khốn khiếp thật!"
Giọng nói của Dark Blood vang lên trở lại, lần này mang theo một sự hốt hoảng rõ rệt:
"Có chuyện lớn thật rồi, nhóc! Nhóc xuất hiện ở đây không phải vì một giấc mơ ngẫu nhiên đâu! Kẻ nào đó đã cố tình muốn gặp nhóc thông qua con đường này! Ta nghĩ ta biết danh tính của hắn... Nhưng chắc chắn nhóc sẽ không muốn nghe đâu!"
"Tôi sắp không chịu nổi nữa rồi... Kẻ đó là ai vậy?" Cậu gắng gượng ngẩng đầu lên, yếu ớt hỏi lại.”
"Ta e rằng." Dark Blood ngập ngừng. "Đó chính là Chúa Tể Komodo!"
Komodo!
Cái tên đó như một nhát búa tạ giáng mạnh vào tâm trí Asaga. Đôi mắt cậu ứa ra nước mắt, không phải vì sợ hãi, mà vì căm phẫn, vì đau đớn. Hàm răng cậu nghiến chặt vào nhau kêu ken két. Các mảnh ghép ký ức đau thương, những hình ảnh kinh hoàng mà cậu cố gắng chôn vùi bấy lâu nay, giờ đây đồng loạt tuôn trào, khiến tâm trí non nớt của cậu trở nên quá tải.
Hàng loạt giọng nói khác nhau dồn dập vang vọng trong đầu Asaga:
"Đừng quan tâm đến ta! Con mau chạy đi! Chạy đi!!!"
"Cậu phải tiếp tục sống, Asaga... Vì mọi người... và vì cả tớ nữa!"
"Nó chỉ là một sản phẩm thất bại của tạo hóa mà thôi!"
Dần dần, những giọng nói mờ đi, nhường chỗ cho một hình ảnh rõ nét hơn: một tên Lizardwar cao lớn. Khẩu súng trên tay hắn bắn xối xả vào đám đông người dân vô tội.
"Giết hết bọn chúng! Giết sạch! Không được chừa một ai! Tao mà phát hiện đứa nào còn sống thì chuẩn bị đối mặt với cơn thịnh nộ của đại tướng đi!"
Len lỏi trong sự hỗn loạn, một hình bóng bé nhỏ tiếp cận Asaga với đôi mắt ướt đẩm, cô nghẹn ngào nói trong khi nắm chặt tay cậu:
"Asaga, tớ xin lỗi!"
Nói xong, hình ảnh cô bé cùng với toàn bộ khung cảnh hỗn loạn xung quanh bắt đầu nhạt dần, hóa thành cát bụi rồi tan biến vào dĩ vãng mơ hồ. Thời gian dường như chậm lại. Một bóng đen khác, to lớn và đáng sợ hơn, bước lên từ trong màn sương ký ức. Nó giang rộng hai tay, nở một nụ cười hoang dại:
"Một sinh vật bị nguyền rủa như ngươi mà cũng dám mưu cầu hạnh phúc sao? Ngươi thấy đấy! Đây chính là số phận đã định sẵn cho ngươi! Bất kỳ ai mà ngươi yêu thương, bất kỳ ai mà ngươi quan tâm... đều sẽ phải hứng chịu một cái kết không tốt đẹp gì đâu!"
Cơn đả kích tinh thần quá lớn, khiến cậu không thể chịu đựng nổi nữa. Một luồng sát khí mạnh mẽ bộc phát và giải phóng Asaga khỏi thứ áp lực vô hình đang kìm hãm cậu.
Hai bàn tay ghì chặt vào mái tóc. Asaga muốn xé toạc tâm trí đang hỗn loạn này. Cậu ưỡn ngực ra phía trước, ngửa cổ lên trời, cất lên một tiếng thét dài đầy thống khổ.
"Hóa ra mày vẫn còn sống sao, con trai của hai tên khốn đó."
Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội vào người, khiến Asaga giật mình tỉnh táo lại đôi chút.
"Giọng nói này chắc chắn không phải của Dark Blood." Asaga lo lắng. “Không... không lẽ nào!?”
Đúng lúc Asaga vừa quay người lại, một lực cực mạnh tác động thẳng vào mặt cậu. Chàng trai ngã nhào xuống đất, choáng váng. Mí mắt cậu giật giật vài lần rồi chậm rãi mở ra.
Một bóng đen khổng lồ đang đứng sừng sững trước mặt. Cậu run rẩy ngẩng đầu lên, cố gắng nhận diện bằng được dung mạo của kẻ thù. Nhưng, mọi thứ lại một lần nữa chìm trong bóng tối.
Lần này, không phải là khoảng không vô định. Trước mắt cậu hiện ra một cơn ác mộng khác. Một nhóm người ôm chặt lấy nhau trong sợ hãi. Họ run rẩy trước hàng chục nòng súng lạnh lẽo của đám lính Lizardwar.
Asaga đưa tay về phía họ, mong rằng có thể làm gì đó, cứu được tất cả bọn họ. Không, cậu chỉ cần cứu được một vài người thôi cũng được. Nhưng cậu ta không thể. Cảm giác bất lực tột cùng này gặm nhấm tâm hồn chàng trai.
Mồ hôi đổ khắp người, Asaga chống hai tay xuống đất, thở hổn hển, đầu cúi gằm xuống. Một dòng chảy màu đỏ sẫm đang len lỏi trên mặt đất. Asaga chậm rãi ngẩng đầu lên và rồi cậu chết lặng.
Một khung cảnh dù đã ám ảnh cậu trong vô số giấc mơ, nhưng mỗi lần nhìn lại vẫn khiến Asaga khủng hoảng tột độ. Xác chết nằm chất chồng lên nhau thành từng đống, thành những ngọn đồi nhỏ. Hàng trăm, hàng ngàn thi thể nằm ngổn ngang. Những viên đạn nóng hổi vẫn còn găm sâu trong từng thớ thịt, máu tươi vẫn đang rỉ ra, tụ lại thành những vũng lớn.
Cậu nhắm mắt lại, và những giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa vào dòng máu.
"Đừng ngủ mãi như vậy chứ." Cậu nức nở. "Con van mọi người. Đừng bỏ rơi con một mình lúc này! Hãy mở mắt ra đi mà! Làm ơn!"
“Không phải đây là điều ngươi muốn sao?”
Asaga lặng lẽ nuốt ngược từng giọt lệ đắng chát vào trong cổ họng. Sự uất ức dâng lên đến cực điểm cậu gào lên:
"Tôi đã làm gì?"
"Vì ngươi là kẻ được chọn. Một cá nhân kiệt xuất thì cần phải có một khóa huấn luyện đặc biệt. Rồi ngươi sẽ phải cảm ơn ta thôi. Giờ thì thức dậy và đối mặt với chúa tể đi."
"Nhóc! Dậy đi!"
Tiếng gọi quen thuộc của Dark Blood vang vọng trong đầu. Asaga giật mình tỉnh dậy với vết bầm trên mũi. Cậu nhẹ nhàng đưa tay lên xoa mũi, chậm rãi quay đầu nhìn xung quanh. Nơi cậu đang ở đã thay đổi hoàn toàn. Một vùng hoang mạc rộng lớn,chỉ có cát và ánh nắng mặt trời nóng rực, không có một dấu hiệu của sự sống.
"Ta rất vui khi thấy ngươi vẫn còn sống tốt và khỏe mạnh được như thế kia. Ngươi có thể nhìn thẳng vào ta được không?"
Hiện diện trước mặt Asaga, một gã Lizardwar với thân hình đồ sộ được che phủ bởi lớp áo choàng nâu sờn rách. Phần đầu của hắn không có vảy như những Lizardwar thông thường mà cậu hay thấy sách vở, thay vào đó là lớp da sần sùi, màu xanh lá. Mõm gã dài và nhô ra hàm răng nhọn hoắt, trông không khác gì một con cá sấu khổng lồ đứng bằng hai chân.
Hắn ngự trị trên một chiếc ghế sofa vàng ròng, thứ đồ nội thất xa hoa và kiêu hãnh. Gã bày ra tư thế bắt chéo chân, một tay chống cằm, vẻ mặt lơ đãng.
Đôi mắt của hắn, sắc lạnh và đỏ ngầu như máu, quét qua con mồi từ đầu đến chân. Sự buồn chán trên khuôn mặt hắn không phải là sự thờ ơ đơn thuần, mà là sự ngán ngẩm của một kẻ đã đứng trên đỉnh cao quyền lực quá lâu, một kẻ đã quá quen với việc thống trị và hủy diệt.
Chỉ một thoáng chạm mắt, sống lưng cậu như có luồng điện chạy qua, tê dại. Một nỗi bất an chạy dọc khắp cơ thể. Cậu nuốt khan một tiếng, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy:
"Sao ngươi biết cha mẹ ta?"
Tên Lizardwar không đáp lời mà chỉ nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Mắt hắn găm chặt vào Asaga. Sự im lặng của gã còn nặng nề và áp lực hơn bất kỳ lời nói nào.
Asaga siết chặt nắm đấm. Hàng loạt câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí cậu, nhưng chàng trai không dám hé môi. Cậu chỉ biết nhìn chằm chằm vào tên Lizardwar, cố gắng đọc vị hắn thông qua đôi mắt sắc lạnh kia.
Sự im ắng bao trùm hoang mạc, thật nặng nề và ngột ngạt. Bất chợt, tiếng búng tay vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Nụ cười ranh mãnh hiện rõ trên mặt hắn.
"Trước khi vào vấn đề chính, ta muốn xác nhận xem ngươi có thực sự là con của bọn chúng hay không? Lính đâu!"
Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội, khiến Asaga loạng choạng khuỵa xuống. Hàng trăm cánh tay thối rữa vươn lên, kéo theo những thân xác mục nát.
"Xác sống!"
Chúng trồi lên, từng con một, với đôi mắt trắng dã và hàm răng sắc nhọn. Chúng lảo đảo, quay đầu về phía tên Lizardwar, kẻ đã triệu hồi chúng, rồi đồng loạt cúi đầu một cách kính cẩn.
Mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi cậu, vị tanh tưởi của xác chết và sự mục rữa lan tỏa khắp không gian. Asaga rùng mình, cố nén cơn buồn nôn.
Tên Lizardwar khẽ gật đầu trước binh đoàn của gã. Bọn xác sống ngẩng đầu lên, những cái miệng há rộng, phát ra tiếng gầm rú man rợ như thú hoang nổi điên.
Hắn giơ tay, ngón tay trỏ chỉ thẳng vào cậu. Đôi mắt trắng dã của bọn xác sống đồng loạt hướng về phía cậu.
"Tên ta là Amar... À không, cứ gọi ta là Komodo là được rồi."
Lời giảng lại bài của Dark Blood lướt qua đầu Asaga. Komodo, hay Amargadon Komodo, kẻ đang ngồi trước mặt cậu, chính là chúa tể từng cai trị Đế Chế Replord.
Tên đó đã gieo rắc bao nỗi kinh hoàng trong cuộc chiến giữa con người và Lizardwar. Hắn cũng là kẻ chịu trách nhiệm cho vô số cái chết của các Soul Warrior, là kẻ đã nhúng tay vào cuộc Đại Thảm Sát kinh hoàng.
Asaga đã luôn nghĩ rằng tên ác quỷ này đã bị tiêu diệt cùng với Bộ Đôi Chiến Thần trong trận chiến cuối cùng. Nhưng điều đó không đúng sự thật, hắn vẫn còn sống và đang đứng trước mặt cậu.
Komodo nhìn đám thuộc hạ rồi liếc sang Asaga với ánh mắt đầy thách thức.
"Hãy cho ta thấy sức mạnh của ngươi đi. Nếu ngươi có thể tiễn đám lâu la này của ta về địa ngục thêm một lần nữa, ta hứa sẽ trả lời mọi câu hỏi của ngươi. Lính đâu! Giết nó!"
Trong khi bọn xác sống lao lên, một ngọn lửa bùng cháy trong lòng Asaga. Cơ hội để tìm ra danh tính kẻ đã đã hủy hoại cuộc đời mình, cậu sẽ không bỏ lỡ nó.
Nhanh như chớp, Asaga thò tay vào túi áo, rút ra một viên ngọc màu đỏ rự. Ánh sáng đỏ thẫm từ viên ngọc tỏa ra khiến Komodo trợn tròn mắt, kinh ngạc trước vẻ đẹp thuần khiết và sức mạnh tiềm ẩn bên trong nó.
"Viên ngọc đó!" Komodo lẩm bẩm. "Thứ sức mạnh mà các ngươi đã dùng để chống lại ta, nếu ta có được nó, Lizardwar sẽ thống trị thế giới!"
Nhưng rồi, một sự thay đổi kỳ lạ xảy ra. Viên ngọc đỏ rực bỗng chuyển sang màu đen kịt, nuốt chửng bởi bóng tối. Một luồng hào quang hắc ám, lạnh lẽo và đáng sợ, trào ra từ viên ngọc rồi bao trùm lấy Asaga.
Bọn xác sống, dù đã mất đi khả năng nhận thức, cũng phải dừng bước, run rẩy trước nguồn năng lượng đấy. Những tiếng gầm gừ biến thành tiếng rên rỉ sợ hãi. Đám thuộc hạ quay đầu lại, kinh hoàng chứng kiến Komodo gào lên với giọng điệu uy lực:
"Các ngươi là hiện thân của sức mạnh và ý chí của tộc Lizardwar vĩ đại! Chúng ta không biết sợ hãi là gì! Chúng ta không bao giờ đầu hàng! Chúng ta là một dân tộc kiên cường! Bất khuất! Kẻ nào dám bỏ chạy, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình!"
Lời cảnh cáo đanh thép của Komodo khiến bọn xác sống run rẩy hơn nữa, nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trên khuôn mặt thối rữa. Chúng buộc phải quay đầu lại, bất chấp lao lên.
Nó tan chảy ra, nhão nhoét như đất sét ẩm, rồi nhanh chóng tự động kết tụ lại, dần dần tạo thành hình dáng của một thanh kiếm. Lớp sương mù đen kịt bao phủ tan biến, để lộ ra một lưỡi kiếm sắc bén, đen nhánh. Phần chuôi kiếm được tạo hình cực kỳ tinh xảo, khắc họa khuôn mặt của một con quỷ đang nhe răng cười. Một giọng nói trầm đục, quen thuộc vang lên từ chính nó:
"Dark Blood sẵn sàng phục vụ chủ nhân."
Ngay lập tức, một tên xác sống tiên phong đã xuất hiện. Asaga né qua một bên và vung thanh kiếm.
ROẸT!
Một đường kiếm sắc ngọt, xé toạc không khí, chém xuyên qua thân thể tên xác sống. Máu me văng tung tóe, nhuộm đỏ cả mặt đất và vấy bẩn lên người Asaga. Bọn xác sống còn lại kinh hãi trước cảnh tượng đó, nhưng chúng vẫn ồ ạt tràn lên.
Đứng trước cơn sóng thây ma thối rữa, Asaga hít một hơi thật sâu. Cậu hạ thấp trọng tâm, hai chân dang rộng rồi siết chặt thanh kiếm Dark Blood trong tay. Một bên mắt cậu lóe lên ánh sáng đỏ rực, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối.
Hàng loạt các đường chém vô hình xuất hiện trong không khí mà chỉ Asaga mới có thể nhìn thấy rõ. Asaga bất động, chờ đợi thời cơ. Khi những bàn tay thối rữa chỉ còn cách cậu nửa tấc, điều kỳ diệu xảy ra.
Bọn xác sống đột ngột bị hất tung lên không trung, như những con rối bị giật dây. Komodo nheo mắt nhìn bầu trời, nơi hàng trăm đốm đen nhỏ đang lơ lửng, rồi lắc đầu cười khẩy.
"Màu mè thật!"
Vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, đám lính ngơ ngác nhìn nhau. Rồi chúng nhận ra, trên ngực mỗi tên, có hai đường chém chéo nhau tạo thành dấu X.
Asaga cắm mạnh thanh kiếm xuống đất. Ngay lập tức, bầu trời xanh ngắt chuyển sang màu đỏ tươi, màu của máu. Một cơn mưa máu ập xuống, tanh nồng và hôi thối, mang theo những mảnh xác vụn vỡ, rơi lả tả.
Cả hai ướt đẫm trong cơn mưa máu tanh tưởi. Komodo mỉm cười, đứng dậy khỏi chiếc ghế. Hắn chậm rãi nắm lấy chuôi của một vũ khí lớn nhô ra sau vai, rút ra một cây rìu đen ngòm, to gấp ba lần thanh kiếm của Asaga.
Đấy là một vũ khí cổ xưa, được trang trí bằng hình ảnh khuôn mặt của chính chủ nhân nó. Những hoa văn hình bò sát uốn lượn trên cán rìu, tôn vinh dòng dõi Lizardwar.
Komodo chỉa cây rìu về phía Asaga, mở màn cuộc chiến bằng một lời khiêu khích:
"Thành thật mà nói, Bộ Đôi Chiến Thần mà loài người các ngươi tôn thờ ấy... là hai cá thể ngu ngốc nhất mà ta từng gặp trong đời. Nhìn cho kỹ đi, ta vẫn còn sống, chúng đã chết. Đế Chế Replord vẫn đứng vững, và loài người các ngươi chẳng thể làm gì được! Hahaha!"
Lời nói của Komodo, cùng với tiếng cười khinh miệt, chọc tức Asaga đến đỉnh điểm. Cơn giận dữ bùng nổ trong cậu, như ngọn núi lửa phun trào.
Dark Blood, thanh kiếm trong tay Asaga, run rẩy trước những lời lẽ của Komodo.
"Khoan đã!" Nó gào lên. "Ta còn sống, chúng đã chết... Chết tiệt! Nhóc, bình tĩnh lại đi! Chúng ta không có cơ hội thắng hắn đâu! Hãy.."
"Ông im đi!"
Asaga gào lên, cắt ngang lời Dark Blood. Cơn giận dữ che mờ lý trí, cậu không muốn nghe bất cứ lời khuyên nào. Cậu siết chặt thanh kiếm, gào lên trong phẫn nộ rồi lao thẳng về phía Komodo.
"Chết đi, thằng khốn!"
Asaga không hề hay biết rằng, cậu đang lao đầu vào chỗ chết.


0 Bình luận