Bầu trời đêm nay bị nhấn chìm trong một lớp khói dày đặc, đen kịt như mực. Ánh trăng bất lực trong việc xuyên thủng tấm màn u ám. Bên dưới, giữa biển lửa hừng hực, một công trình kiến trúc từng rất đồ sộ giờ chỉ còn là đống đổ nát.
Không khí đặc quánh một mùi hôi thối kinh tởm. Nó đến từ vô số thi thể biến dạng, nằm la liệt, ngổn ngang dọc theo con đường đá gập ghềnh dẫn vào khu phế tích.
Và rồi, từ chính tâm điểm của tro tàn, một bóng người chậm rãi bước ra.
Kẻ đó khoác trên mình bộ quân phục màu xanh lá cây sẫm, gọn gàng đến mức khó tin. Chiếc mũ kê-pi trên đầu cũng thẳng thớm, không một vết bẩn, dường như hoàn toàn miễn nhiễm với sự hỗn loạn vừa quét qua nơi đây.
Hắn bước đi, đều đặn và vững chãi. Mỗi bước chân của hắn mang theo một sự bình thản đến rợn người.
Thoạt nhìn từ xa, gã chẳng khác nào một người lính bình thường vừa đi qua trận mạc. Nhưng khi khoảng cách được rút ngắn lại, những điểm dị thường trên cơ thể hắn bắt đầu lộ rõ. Làn da của gã không hề mịn màng, mà khô ráp, sần sùi và phủ một lớp vảy tựa như bò sát. Khuôn mặt ẩn hiện dưới vành mũ mang các đường nét góc cạnh, sắc lẻm, hoàn toàn khác biệt với con người.
Nhưng chi tiết gây chú ý nhất, chính là năm chiếc sừng nhọn hoắt mọc ra từ phía sau gáy của hắn. Chúng cong vút lên, đẩy chiếc mũ kê-pi trễ xuống làm khuất đi phần lớn khuôn mặt của gã.
Có thứ gì đó lọt vào tầm mắt, hắn bất chợt đứng lại. Gã liền quay sang trái và phát hiện trước mặt thấp thoáng một bóng đen có kích cỡ hơi lớn. Hắn bèn lại gần để quan sát cho kĩ hơn để rồi cười phá lên:
"Tội nghiệp thật."
Trước mặt hắn, nhiều thi thể chất đồng lên nhau tạo thành một ngọn đồi, một cảnh tượng kinh hãi. Gã tập trung ánh mắt lên đồng phục của các nạn nhân xấu sổ đấy thì thấy bám đầy một chất lỏng khá đặc trông như máu nhưng màu sắc bị pha chút màu trắng, toát lên mùi nồng và tanh.
Hắn chậm rãi cúi người xuống, lấy ngón tay quẹt lên nó rồi cho vào lưỡi. Gã nhấp miệng vài lần. Thứ đấy nhờn nhợn trong miệng và vị thì kinh khủng nhưng nó mang lại cho hắn cảm giác muốn nếm tiếp vậy. Hắn nghĩ thầm trong đầu:
“Ta cứ ngỡ chúng chỉ hứng thú đến học viên nữ thôi mà không ngờ bọn nam cũng chịu kết cục tương tự.”
Một mình bơ vơ giữa chốn hoang tàn, hắn thấy mặt đất đã nhuốm đầy máu. Tro bụi rơi như tuyết khi vào mùa đông. Bầu trời xám xịt chứa đầy khói của lửa, khói của súng đạn.
“Ngài thật là táo bạo khi đề xuất chiến dịch quân sự này và quả thật, đây là một đòn tấn công chí tử vào lực nòng cốt của bọn chúng. Tuy nhiên, ta lại có cảm giác không lành về chuyện này”
Hắn trầm ngâm hướng về phía đống xác chết được một hồi rồi chỉnh tư thế sao cho trang nghiêm. Sau đó, gã cởi mũ ra rồi ép nó sát vào ngực mà tuyên bố rằng:
"Lấy làm tiếc cho những sinh mạng phải ngã xuống ở độ tuổi rất trẻ. Tuy nhiên, ai mang trong mình dòng máu Soul Warrior cần phải bị tiêu diệt. Vì một thế giới thống nhất dưới ách cai trị của Lizardwar, vì Chúa Tể, vì Đế Quốc!"
Bỗng dưng, tiếng nức nở của một cậu bé vang lên làm hắn bừng tỉnh. Nghe thật quen thuộc, hắn đã từng nghe qua một trước đó nhưng gã không thể nhớ rõ là khi nào. Quay người qua lại và chẳng thấy ai hết, hắn đội mũ lại lên đầu trong khi phân vân:
"Vẫn còn học viên sống sót sau cuộc phục kích với quy mô như thế nào sao? Có vẻ ta cần một chút không gian riêng tư với nhân vật may mắn này rồi…" Hắn lẩm bẩm trong miệng. "GRANOST!"
Tên một cá nhân được gã hô to lên. Chỉ trong chốc lác, một kẻ trong bộ quân phục giống như hắn với tông màu nhạt hơn hối hả chạy lại. Thân mình ướt đẫm mồ hôi, người được triệu tập thở hồng hộc trong tư thế cúi người xuống, chống hai tay lên đùi.
"Vâng thưa đại tướng! Mạn phép tôi."
Hắn há miệng hít một hơi thật sâu trước khi nói tiếp:
"Sẵn sàng nhận mệnh lệnh tiếp theo của ngài."
Đại tướng lặng lẽ cúi đầu xuống, ngẫm nghĩ được một lúc rồi ngước lên nhìn thẳng vào mặt thuộc hạ.
"Tập hợp toàn bộ lực lượng ở đây rồi cho rút về Đế Quốc, nhiệm vụ của chúng ta đã thành công vượt ngoài mong đợi. Đồng thời, ngươi hãy giải tù nhân về và giao hết cho Menovilest để cho tên đó muốn làm gì thì làm. Ta sẽ ở đây thêm một chút."
"Vâng ạ! Xin phép tôi. Quân bây đâu? Chúng ta xong việc rồi!" Granost nghe vậy, cúi đầu chào đại tướng rồi quay người ra sau, hô to ra lệnh.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ ngay vừa lúc gã thuộc hạ dứt lời, cả hai cùng quay người nhìn về phía trước.
Từ phía chân trời xa xăm, một biển người đang cuồn cuộn tiến về phía đường biên giới phân chia lãnh thổ Đế Quốc và quốc gia này. Hàng vạn binh lính bước chân rầm rập khiến mặt đất khẽ rung chuyển theo từng nhịp. Tất cả bọn họ đều khoác lên mình bộ quân phục màu tím.
Giữa biển người ấy, nổi bật lên một số cá nhân mặc những bộ quân phục có thiết kế tương tự bộ của vị đại tướng và Granost và có phần đơn giản hơn trong chi tiết.
Theo sát gót đội quân bộ binh hùng hậu là hai cỗ máy chiến tranh khổng lồ. Những chiếc xe chở tên lửa với kích thước đồ sộ, chứa đựng sức mạnh hủy diệt khủng khiếp, đang lừng lững lăn bánh trên mặt đất cằn cỗi.
Hướng ánh mắt bao quát toàn cảnh, đôi mắt Granost ánh lên vẻ phấn khích khó tả. Gã quay sang vị đại tướng bên cạnh, giọng nói không giấu nổi sự hào hứng:
"Quả đúng là một cảnh tượng hùng vĩ ngài nhỉ?"
Hắn ta khẽ gật đầu, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua:
"Đúng vậy, Granost. Được chiêm ngưỡng sức mạnh tuyệt đối của Đế Quốc diễu hành ngay trên lãnh thổ của kẻ địch... cảm giác sung sướng này quả thực không gì sánh bằng."
Dưới bước chân hào hùng của đoàn quân Đế Quốc, quang cảnh "thảm khốc" của vùng đất chết mòn không hề làm giảm đi sự uy nghiêm. Ngược lại, nó càng tô đậm thêm sự tàn bạo và khí thế hùng tráng đến đáng sợ của cuộc diễu hành này.
Đột ngột, tiếng động cơ gầm rú vang vọng, phá tan sự tĩnh lặng. Granost quay người lại, nhận ra đã đến lúc phải rời đi. Một chiếc xe jeep quân sự lao nhanh đến, dừng ngay trước mặt họ. Người tài xế cúi đầu kính cẩn:
"Chào đại tướng! Thưa ngài Granost, đã đến giờ rồi ạ."
Granost gật đầu rồi chào đại tướng lần cuối trước khi bước lên xe với giọng trầm ấm:
"Gặp lại ngài ở căn cứ. Xin phép tôi đi trước!"
"Ngươi cứ việc."
Hắn nhanh chóng bước lên xe rồi đóng sầm cửa lại. Chiếc jeep rồ ga lao đi, để lại phía sau vị đại tướng lặng lẽ giữa khung cảnh đổ nát.
Hắn đứng yên một hồi, đầu cúi gằm xuống, chìm trong suy tư miên man. Bất chợt, miệng gã có cảm giác thèm thuồng thứ gì đó kích thích. Đại tướng thò tay vào túi áo, móc ra một bao thuốc lá kèm chiếc bật lửa. Không chút do dự, gã rút liền năm điếu thuốc rồi cho hết vô miệng.
Gã từ tốn châm thuốc giữa chừng thì tiếng khóc ban nãy sau một hồi im lặng cuối cùng vang lên trở lại. Những điếu thuốc trên miệng bắt lửa cháy im ỉm ngay sau đó. Tên đại tướng hít một hơi thật dài, đến mức các điếu thuốc trên miệng hắn cháy hết chỉ trong một lần hút.
Hắn nhắm mắt thật chặt để cảm nhận vị thuốc, nicotine thấm nhuần vào từng tế bào. Thấy chưa thoả mãn, hắn ngậm nguyên hộp thuốc vào miệng rồi châm lửa nó lên, bép chép:
"Không còn ai ở đây đâu, chỉ có ta thôi. Bước ra đây cho ta thấy cái mặt nào!"
Chẳng thấy lời đáp lại, hắn tiếp tục:
"Cuộc đời của nhóc còn dài lắm, trái ngược với con nhỏ tóc đen ban nãy mà nhóc đi cùng. Có thể bây giờ ngươi đang cảm thấy đau khổ tột cùng nhưng tin ta đi. Cái số của người đã được định đoạt bởi nỗi thống khổ và tai ương, tương lai sau này…"
"Khó nói lắm!"
Một nụ cười gượng gạo thoáng qua trên môi gã, ánh mắt lộ rõ vẻ chán chường. Gã quay người lại, nhìn quanh một lần nữa, khung cảnh vẫn không thay đổi. Trước mặt gã chỉ là những tảng đá lớn, xám xịt, nằm ngổn ngang.
Tiếng khóc nhỏ một lần nữa xé tan sự tĩnh lặng, vang vọng trong không gian hoang tàn. Gã đại tướng nhíu mày. Hắn suy đoán người phát ra âm thanh đó có thể đang ẩn nấp sau một trong các tảng đá kia. Tò mò trỗi dậy, gã quyết định tiến lại gần để xem xét.
Hắn hít cho hết thuốc xong vứt cái hộp đi trước khi nhả khói. Sau đó, gã lấy tay búng một phát khiến tảng đá văng ra xa.
"Nhóc đây rồi."
Một cậu bé khoảng tám tuổi đang quỳ gối với mái tóc xanh lam tối, lẫn một chút màu xám do tro bụi bám lên hiện ra trước mặt gã.
Cậu là ai? Chẳng rõ nhưng lạ thay hắn biết đến cậu. Cậu là đứa con của một người nổi tiếng? Hay cậu là một nhân vật có sức mạnh siêu nhiên nào chăng? Cũng có thể vì chẳng có một tên đại tướng vừa mới thảm sát hơn hàng ngàn mạng mà lại đi quan tâm đến mạng của một thằng nhóc con cả.
Không chỉ vậy, cậu bé là người duy nhất còn sót lại sau cuộc thảm sát. Do quá may mắn được thần phù hộ hay có một thế lực khác đã bảo vệ cậu ấy, không ai biết được cả.
Và giờ, mặc trên mình bộ đồng phục rách tả tơi và lộ ra cả cơ thể rắn chắc do đã được tôi luyện khắc nghiệt. Dù ngoại hình như vậy nhưng vẫn chưa thể gọi là trưởng thành vì cậu còn quá nhỏ. Hai tay nhỏ bé đang ôm lấy thứ gì đó trong khi đầu ngước lên trời với đôi mắt sưng đỏ, cậu run rẩy nói trong cay đắng và đau khổ:
"Tại sao... hức... Tại sao những người con yêu thương lại cứ phải chết đi, bỏ lại con một mình vậy?"
Nghe vậy, hắn lấy móng tay xỉa răng ngẫm nghĩ về câu hỏi đó. Cái cảm giác khi phải chứng kiến cảnh người thân của mình bị sát hại, trở nên cô đơn, lẻ loi, tên đó có thể thấu được nỗi đau đó. Nhưng nó đã là quá khứ, hắn mỉm cười trước câu hỏi của cậu:
"Theo ta thấy đấy, số phận của ngươi đã được sắp đặt như thế rồi."
Giọng nói của hắn khiến cho cậu giật mình bật dậy. Cậu quay người lại, kinh ngạc nhận ra gã đã đứng sau lưng mình từ lúc nào.
"Nếu ngươi không phục, không muốn tiếp tục chuỗi bất hạnh này thì ta sẵn lòng giúp đỡ ngươi... Bằng cách ban cho ngươi một cái chết. Một cái chết dứt khoát!"
Ôm chặt lấy vật thể trong lòng, cậu bé không hề hoảng sợ bỏ chạy. Thay vào đó, cậu đứng yên, ngẩng cao đầu rồi nhìn thẳng vào mặt gã.
Tên đại tướng hơi lưỡng lự trước ánh mắt ấy. Gã chứng kiến một nỗi căm thù vô cùng mãnh liệt chực chờ cơ hội được giải phóng. Cậu gào to lên:
"Ba năm trước ngươi vẫn chưa thỏa mãn nữa hả cái tên khốn! Ta đã làm gì ngươi…"
Chưa kịp để cậu bé nói xong, hắn đấm mạnh vào bụng khiến cậu ngã nhào xuống đất, còn vật kỳ lạ thì văng ra xa. Không buông tha, hắn chờ cậu đứng dậy trong đau đớn rồi lấy chân đá thẳng vào mặt khiến cho cậu bé tội nghiệp tiếp tục ngã gục xuống đất.
Gã quan sát chăm chú vào sinh mạng nhỏ bé đang vật lộn cơ thể bầm dập để ngồi dậy. Một thoáng thương hại vụt qua trong mắt gã, nhưng rồi nhanh chóng biến mất. Hắn quyết định bỏ qua cậu bé, hướng sự chú ý đến vật thể kỳ lạ mà cậu đã ôm chặt nãy giờ.
Đúng như dự đoán, đó là một cái đầu lìa khỏi thân, của một cô gái trạc tuổi cậu bé. Mái tóc đen huyền dính đầy bụi tro. Và, đôi mắt vô hồn của cô gái không khiến gã bận tâm. Hắn há miệng rộng, nuốt chửng cái đầu vào bụng. Sau đó, hắn rút khẩu súng lục trong túi quần ra rồi chĩa thẳng vào trán cậu.
"Chỉ cần loại bỏ ngươi nữa thôi, kẻ cuối cùng của thế hệ vàng, sự diệt vong của loài người không còn là mộng tưởng. Loài Lizardwar sẽ lên ngôi cai trị thế giới này. Chuẩn bị đoàn tụ với bọn nó đi."
"Không!"
Đôi mắt nhòa đi, giọt lệ chảy dài trên đôi gò má của cậu bé tội nghiệp. Người cậu run lên từng hồi, những ngón tay nhỏ càng bấu chặt lấy mặt đất.
Chìm đắm trong đau khổ và tuyệt vọng, cậu cất lên tiếng thét vang vọng như sấm rền. Một cơn sóng xung kích khủng khiếp bộc phá khiến cho mọi thứ xung quanh gã bị thổi bay.
Đại tướng chậm rãi mở mắt ra, thấy bản thân chẳng bị hề hấn gì cả nhưng vũ khí của hắn lại không may mắn như vậy. Nó đã trở thành đống sắt vụn trước sức mạnh kinh hoàng đó. Hắn nhìn đắm đuối một hồi rồi nở một nụ cười tràn đầy thích thú, vỗ tay khen ngợi:
"Quả là một tiếng hét vô cùng gợi cảm, đủ sức làm cho ta rợn mình đấy! Hãy cho ta thấy cơn phẫn nộ ngươi đã kìm nén suốt bao lâu nay đi!"
Với thân mình đầy vết thương, tiếng thét của cậu dần nhỏ đi và ngã gục xuống đất. Hắn rũ người xuống tỏ ra vẻ thất vọng, rút ra bên hông một cây đao nhuốm đầy máu trong khi tiếp cận cậu ấy.
"Giải quyết chuyện này cho nhanh vậy, một vung và mọi thứ sẽ an bài."
Đại tướng quơ nó lên quá đầu rồi chém mạnh xuống ngay lập tức. Thời gian như thể chậm dần, cậu bé ngẩng đầu lên quan sát lưỡi đao bén đang lao xuống, chỉ biết thu mình khóc nức nở cầu mong ai đó đến cứu mình.
Khi khoảng cách giữa cậu và lưỡi đao chỉ còn vài mi-li-mét thì bỗng dưng nó bị gãy ngang ra làm đôi, kèm theo một lực đẩy cực mạnh từ đó phóng ra khiến hắn thụt lùi ra xa.
"Cuối cùng cũng lôi được ngươi ra khỏi thằng nhóc, linh hồn hắc ám."
Một luồng khói đen ngòm từ trong người cậu chui ra, cử động qua lại như sinh vật sống. Nó mọc thêm cặp mắt đỏ rực, nhìn trừng trừng vào tên đại tướng đang cầm cây đao bị gãy ngang phần lưỡi. Một giọng nói không phải trầm đến đáng sợ mà méo mó đến dị thường từ nó vang lên:
"Ngươi tránh xa thằng nhóc ngay! Nó đã chịu đủ đau đớn ngươi mang đến rồi, đừng bắt ta phải ra tay!"
Mặc kệ thứ sát khí kinh hoàng đang tỏa ra từ nó, hắn bình thản cắm cây đao xuống đất. Sau đó, hắn kéo một tảng đá đang ở bên cạnh lại gần rồi ngồi lên, nhẹ nhàng đáp lại:
"Ba năm kể từ khi ngôi làng đó bị thiêu rụi, mối quan hệ giữa hai ngươi vẫn không thay đổi gì nhiều nhỉ? Đừng quên nhờ ta, ngươi đã được thức tỉnh và có thể bảo vệ thằng nhóc. Thậm chí, ta đã tha mạng cho nó nữa, nếu ngươi còn nhớ."
Nó rũ người xuống tỏ ra vẻ thất vọng trước sự thật phũ phàng, gật đầu xác định những gì hắn nói:
"Đúng, ta không phủ nhận điều đó. Nhưng không phải theo cái kiểu này! Thằng bé mới chỉ năm tuổi đầu, đã phải gánh chịu mất mát, đau thương thảm khốc thế này! Chuyện này... chuyện này là không thể chấp nhận!"
Nói xong, nó lại gần cậu bé rồi chậm rãi bế lên. Thoáng chốc, linh hồn hắc ám nhẹ nhàng đặt cậu ở khoảng cách an toàn trước khi liếc hắn bằng ánh mắt đầy thù địch.
"Hôm nay có dịp gặp lại ngươi, ta sẽ không để ngươi quay mặt rời khỏi đây dễ dàng như ba năm trước nữa đâu!"
Kích cỡ của cái bóng đen đột ngột phình to gấp đôi so với ban nãy. Không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch đến lạ thường.
"Hãy cho ta thấy sức mạnh có thể thay đổi thế giới của ngươi đi." Đại tướng gào lên.
Tưởng chừng một trận chiến long trời lở đất sắp nổ ra, nhưng đối thủ của gã đột ngột thay đổi ý định. Nó quyết định không giao chiến, mà ôm lấy cậu bé, rời khỏi nơi này. Bóng đen biến mất tức khắc khi khoảng cách giữa họ chỉ còn gang tấc. Sự biến mất đột ngột đó khiến gã mất thăng bằng, lao sượt qua khoảng trống, ngã nhào xuống đất, trượt dài một đoạn mới dừng lại.
"Đúng là bất lịch sự thật."
Hắn ho sặc sụa trong khi chống tay đứng dậy. Gã quay người nhìn xung quanh chẳng thấy tung tích của cái bóng đen đâu cũng như cậu nhóc kia. Thay vì nổi điên lên, tên đại tướng chỉ thở dài chán nản chấp nhận cho qua rồi lấy trong quần ra một cái bộ đàm.
"Đại tướng đây!"
Khi hắn vừa dứt lời thì ngay lập tức vang lên một giọng nói đầy máy móc:
"Sẵn sàng nhận lệnh, thưa đại tướng!"
"Chúa tể ra lệnh giết hết tất cả Soul Warrior đang bị bắt giữ!"
Cơn giận dữ vẫn còn sục sôi trong lồng ngực, tên đại tướng trút hết lên chiếc máy đàm, nghiến răng nghiến lợi bóp nát nó thành từng mảnh vụn. Cảm xúc dần lắng xuống, gã không còn tâm trạng để triệu hồi rồng bay về nước nữa.
Hắn ném mạnh những mảnh vỡ của máy đàm xuống đất, quyết định đi bộ. Nhưng trước khi bắt đầu hành trình, gã ngoái đầu lại, nhìn lần cuối khung cảnh đổ nát nơi đây.
"Liệu sau này nó và con nhỏ kia có phải là người được chọn không? Dù sao đây vốn là cuộc chiến một chiều rồi nên không có gì đáng để mong chờ đâu."
Lắc đầu gạt suy nghĩ vớ vẩn trong đầu sang một bên, hắn bắt đầu bước đi và buông một lời cuối cùng:
"Cảm thấy vinh dự đi! Ít nhất, cái chết của các ngươi sẽ không bị lãng quên."
Lời nói của hắn vang vọng như một lời tiên tri. Sự ra đi tức tưởi của các nạn nhân xấu số đã thổi bùng ngọn lửa ý chí chiến đấu trong lòng nhân loại, hun đúc ý chí quyết tâm đánh bại Đế Quốc. Nhờ đó, sau những tháng ngày chiến đấu gian khổ, triều đại đứng sau thảm kịch kinh hoàng đó đã sụp đổ.


0 Bình luận