Trở Thành Con Gái Nuôi Bấ...
Tôi Là Cá Ướp Muối
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Màn Đệm: Tiểu Công Chúa Của Bắc Địa

Chương 01: Buổi Tiệc Bí Ẩn (Remake)

0 Bình luận - Độ dài: 4,991 từ - Cập nhật:

Ngưu Ma Vương, một trong tám Ma Vương đầy uy quyền, đứng trấn giữ tầng đầu của Vực Sâu Vĩnh Cửu. Hắn là kẻ thống trị tối cao của bình nguyên quỷ Nefarion, vùng đất hoang vu lạnh lẽo nằm tận Bắc địa xa xôi.

Hôm nay, trong cung điện tráng lệ của hắn, một buổi yến tiệc xa hoa chưa từng thấy trong lịch sử được tổ chức với quy mô vượt xa mọi tưởng tượng, đến mức vài Ma Vương khác cũng không giấu nổi tò mò mà kéo đến góp mặt. Không một ai đoán ra ý đồ thực sự ẩn sau sự kiện này, ngoại trừ một “người” duy nhất.

Nina ngáp dài, thả mình xuống chiếc giường rộng lớn mênh mông. Sự êm ái của nó như ru nàng vào giấc mộng vĩnh cửu, khiến chỉ muốn chìm mãi trong cơn buồn ngủ. Giờ đây, nàng không còn là “hắn” như trước nữa. Nina uể oải ngước mắt lên trần nhà, nơi chiếc đèn chùm khổng lồ lấp lánh tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt dịu dàng, lung linh như những vì sao lạc.

Nhìn ánh sáng ấy, lòng Nina chợt trĩu nặng. Đầu óc quay cuồng với hàng tá câu hỏi về số phận. Chỉ mới vài tiếng trước, nàng vẫn còn là một lập trình viên mẫn cán, cắm mặt vào màn hình suốt đêm không nghỉ. Khi cơn mệt mỏi ập đến, Nina pha một cốc cà phê đen đậm để tiếp tục cuộc chiến. Nhưng rồi, một cơn đau tim bất ngờ kéo tới, khiến nàng ngã quỵ. Lúc tỉnh lại, Nina thấy mình ngồi trên một chiếc kiệu lộng lẫy, lắc lư di chuyển giữa một thế giới giống hệt địa ngục trong những câu chuyện cổ, xung quanh là đám ác ma gầm gừ vừa hộ tống vừa kéo kiệu tiến về phía trước.

Nhưng đó chưa phải điểm dừng.

Chiếc kiệu dừng lại trước một cung điện đồ sộ, nguy nga. Nina bị lôi ra, rồi được “đón tiếp” bởi một kẻ tự xưng là Ngưu Ma Vương. Đúng như cái tên, hắn là một con quỷ lai trâu với thân hình vạm vỡ, đôi mắt đỏ rực như ngọn lửa bùng cháy, và cặp sừng nhọn hoắt toát lên vẻ đáng sợ. Nina thầm nghĩ: “Chết chắc rồi. Chắc bị xơi tái ngay tại chỗ mất thôi.”

Thế nhưng, mọi thứ lại rẽ sang một hướng không ai ngờ tới. Ngay khi nhìn thấy nàng, Ngưu Ma Vương đột nhiên bật khóc nức nở. Nina ngơ ngác nhìn thứ chất lỏng nóng bỏng như dung nham trào ra từ mắt hắn, tự hỏi liệu đó có phải nước mắt không, nhưng rồi tự nhủ chắc cũng chẳng sao. Chưa kịp định thần, hắn đã lao tới, ôm chặt nàng, rồi tuôn ra một tràng dài những lời vô nghĩa mà Nina chẳng tài nào hiểu nổi. Cuối cùng, hắn kết thúc bằng một câu khiến nàng chết lặng: muốn nhận nàng làm con nuôi!

Và như một lẽ tất nhiên, bữa tiệc bí ẩn kia hóa ra là để chào mừng tiểu công chúa mới của Bắc địa—chính Nina, nàng.

“Haizz! Đáng lẽ mình nên nghe lời bác sĩ, bớt thức khuya đi một chút thì đâu đến nỗi này.”

Nina thì thầm với chính mình. Nhưng ngay sau đó, mặt nàng tối sầm như đáy nồi cháy.

Nàng vẫn chưa quen với giọng nói của cơ thể mới này. Thử tưởng tượng xem: một gã lập trình viên cả ngày cắm đầu vào công việc, nay bỗng đầu thai vào thân xác một thiếu nữ ngọt ngào, yêu kiều. Cảm giác ấy với Nina thật sự là một cơn ác mộng không thể chịu đựng!

“Còn cái bảng số liệu kia là cái quái gì vậy? Chẳng lẽ đây là thế giới game thật sao?”

Nina tự hỏi, mắt liếc về phía bảng mờ ảo lơ lửng cuối giường. Nàng đã phát hiện nó từ sớm, nhưng lúc đó tình cảnh hỗn loạn nên chẳng buồn để tâm.

Nàng chắc chắn chỉ mình mình thấy được thứ đó. Bằng chứng là khi đám quỷ xông vào kiệu lôi nàng ra, không con nào thèm đoái hoài đến cái bảng to đùng kia.

Dù sao thì giờ đây, trong căn phòng này, nàng chẳng có việc gì làm, cũng chẳng dám bước ra ngoài. Nina bật dậy, quyết định xem kỹ thông tin trên cái bảng trạng thái kỳ lạ ấy.

Tên: Nina  

Chủng tộc: Bán Quỷ  

Tuổi: 15  

Ma lực: 1  

Kỹ năng: Trống  

Xem xong bảng trạng thái, khóe miệng Nina giật giật. Thuộc tính thế này không phải yếu, mà là rác rưởi chính gốc!

Điểm đặc biệt duy nhất có lẽ là chủng tộc Bán Quỷ của nàng. Nhưng ngoài đôi sừng nhỏ xinh mọc trên đầu, nàng chẳng thấy gì nổi trội.

Rồi Nina để ý tới một góc bảng, nơi có chức năng giống túi đồ. Khi chạm vào, một kho vật phẩm hiện ra với những ô trống rỗng. Kèm theo đó là chú thích dài dòng về phẩm chất đồ vật: màu trắng là phổ thông, vàng là truyền thuyết, đại loại vậy.

“Ồ? Cũng không hẳn là tay trắng nhỉ.” Nina thoáng ngạc nhiên, lẩm bẩm.

Ở vài ô cuối kho đồ, nàng phát hiện một vật phẩm. Chính xác hơn, đó là một cây đèn. Nhưng phẩm chất của nó lại kỳ lạ: màu xám, không khớp với bất kỳ cấp bậc nào trong chú thích.

Dẫu chẳng hiểu gì, Nina vẫn dựa vào kinh nghiệm chơi game bao năm. Nàng đưa tay chạm vào cây đèn. Ngay lập tức, thông tin của nó hiện lên.

Đó là “Đèn Thần”, phẩm chất không rõ. Tên gọi gợi lên một câu chuyện quen thuộc trong ký ức nàng, nhưng sự chú ý nhanh chóng bị kéo sang dòng chú thích bên dưới.

“Tiền tài có thể lung lay mọi thứ.”

“Chỉ có vậy thôi sao?” Nina lẩm bẩm, vẻ mặt ngơ ngác.

Nàng đã hy vọng thứ này mang lại chút gì đó hữu ích. Dù sao có còn hơn không. Nhưng hóa ra nàng chẳng thể lấy nó ra. Theo chú thích, chỉ cần nghĩ trong đầu, vật phẩm sẽ hiện ra trước mặt. Vậy mà khi Nina thử với cây đèn này, thứ nàng nhận được chỉ là một dòng thông báo hiện lên trên bảng.

“Chưa đủ điều kiện để kích hoạt vật phẩm!”

Đến lúc này, nàng bắt đầu nghi ngờ liệu có một thế lực nào đó đang cố tình trêu đùa mình để mua vui không. Nhưng suy nghĩ ấy nhanh chóng bị cắt ngang. Một tiếng gõ cửa vang lên từ phía cửa phòng.

“Tiểu Công Chúa, bọn ta mang quần áo đến cho ngài đây. Xin ngài mở cửa ạ.”

Giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau cánh cửa. Đó là giọng nữ, nhẹ nhàng và dễ nghe. Điều kỳ lạ là thứ ngôn ngữ xa lạ ấy lại hoàn toàn dễ hiểu với Nina. Không chỉ lần này, mà cả khi Ngưu Ma Vương hay đám quỷ lôi nàng tới đây cũng vậy.

Giọng nói ấy dịu dàng thật, nhưng chẳng đảm bảo vẻ ngoài cũng dễ chịu. Ở cái chốn quái đản này, Nina chưa gặp sinh vật nào vừa mắt theo thẩm mỹ của mình. Vậy nên nàng chọn cách im lặng.

Một giây trôi qua.  

Hai giây.  

Rồi vài phút.  

“Tiểu Công Chúa, mong ngài mở cửa. Ma Vương đã ra lệnh ngài nhanh chóng thay đồ để xuống dự tiệc. Bọn ta chỉ là đầy tớ, xin ngài đừng làm khó.”

Giọng nữ ấy lại vang lên, vẫn dịu dàng như trước, không chút bực dọc. Nhưng Nina vẫn im lặng.

Thời gian lặng lẽ trôi. Nina đứng chôn chân trong căn phòng lộng lẫy, thậm chí chẳng dám thở mạnh.

Đột nhiên, giọng nói ấy cất lên lần nữa.

“Xin thứ lỗi.”

Lời vừa dứt, cánh cửa chắc chắn bật mở. Ba bóng dáng bước vào. Người đi đầu là một nữ quản gia với làn da đỏ rực, mái tóc nâu dài thướt tha, khác hẳn giọng nữ ban nãy. Theo sau là hai nữ hầu, dáng vẻ thanh thoát nhưng mang nét kỳ dị đặc trưng của nơi này. Một người có đôi tai dài nhọn hoắt như dơi, kẻ còn lại sở hữu làn da xanh nhạt lấp lánh dưới ánh đèn. Cả hai cúi đầu, tay bưng khay đựng quần áo lộng lẫy, chờ đợi phản ứng từ Nina.

Nhìn những bộ trang phục xa hoa, nổi bật nhất là chiếc váy đen tuyền huyền bí, Nina bất giác sững sờ. Không phải vì chúng đẹp, mà vì chúng khiến nàng cảm thấy như linh hồn mình vừa hóa thành tro bụi.

“Tiểu Công Chúa, ngài sao vậy? Nếu trang phục không hợp ý, bọn ta có thể đi lấy bộ khác ngay. Hoặc bắt tên thợ may làm lại cho đến khi ngài ưng thuận. Đây là lệnh của Ma Vương.”

Nữ quản gia cất tiếng khi nhận thấy vẻ mặt đờ đẫn của Nina.

“Không… không phải vậy. Chỉ là nếu ta nói bộ đồ đang mặc đã đủ ổn rồi, có cần thay không?”

Nina đáp, tiện thể bịa ra một lý do vừa thoáng qua trong đầu.

Nghe thế, nữ quản gia khẽ chuyển ánh mắt sang bộ trang phục Nina đang mặc, quan sát kỹ càng.

Trước mặt bà là một thiếu nữ với mái tóc trắng uốn lượn mềm mại như sóng, đôi sừng nhỏ nhô lên kiêu hãnh trên đầu. Đôi mắt nàng đỏ thắm, lấp lánh tựa hồng ngọc quý giá. Nhưng thứ nàng đang khoác lên người khó mà gọi là quần áo. Đó chỉ là vài mảnh vải rách rưới, vá víu vụng về, loang lổ những vết bẩn lem luốc.

Nữ quản gia lắc đầu không chút chần chừ, giọng nói nghiêm nghị vang lên.

“Ngài không thể mặc thứ này được, thưa Tiểu Công Chúa. Buổi tiệc hôm nay quy tụ nhiều thế lực lớn ở Bắc địa, thậm chí có cả vài Ma Vương khác tham dự. Ngài là nhân vật chính, đại diện cho danh dự của Ngưu Ma Vương đại nhân. Nếu không thể hiện xứng đáng, thanh danh của ngài ấy sẽ bị tổn hại. Hơn nữa, ngài cần tắm rửa sạch sẽ trước khi thay đồ.”

Nói đoạn, bà tiến thẳng về phía Nina.

“Không! Ta không muốn đi đâu hết! Ngươi không thể ép ta! Ta là Tiểu Công Chúa của Bắc địa đây!”

Nina hoảng loạn lùi lại vài bước, miệng hét lớn. Nàng quyết không để chuyện kinh hoàng này xảy ra, thậm chí viện cả danh phận Tiểu Công Chúa làm lá chắn.

Quả nhiên, câu nói ấy có hiệu quả. Nữ quản gia khựng lại ngay khi nghe đến “Tiểu Công Chúa”.

Thấy vậy, ánh mắt Nina lóe lên tia hy vọng mong manh. Nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài. Chỉ vài giây sau, nữ quản gia tiếp tục bước tới, vừa đi vừa nói.

“Sau buổi tiệc, ta sẽ đến tạ tội với ngài. Giờ thì xin ngài hợp tác.”

Lời vừa dứt, bà đã đứng sừng sững trước mặt Nina. Nàng không còn đường lui khi lưng đã chạm vào bức tường lạnh lẽo.

“Đừng! Không!!”

Như một hiệp sĩ trong truyền thuyết, nữ quản gia dễ dàng túm lấy Nina bằng sức mạnh vượt trội. Bà bế nàng theo kiểu công chúa, đưa thẳng đến bồn tắm.

Một màn “tra tấn” bắt đầu. Nina bị lột sạch mớ vải rách trên người. Nữ quản gia dùng đôi tay thô ráp kỳ cọ từng ngóc ngách trên cơ thể nàng, cho đến khi da dẻ sạch bóng như ngọc.

Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại. Nina bị ép mặc bộ váy mới trong tiếng phản kháng yếu ớt, vô vọng.

Giờ đây, nàng ngồi trước gương, ánh mắt thất thần nhìn hình ảnh phản chiếu. Gương mặt nhỏ nhắn với đôi mắt đỏ rực như ngọn lửa ác ma, mái tóc trắng bồng bềnh được chải chuốt tỉ mỉ, đôi sừng nhỏ lấp ló đầy kiêu sa. Bộ váy đen tuyền ôm sát cơ thể, viền bạc lấp lánh, toát lên khí chất vừa bí ẩn vừa nguy hiểm.

Đây đích thực là hình tượng tiểu thư ác ma trong những bộ phim nàng từng xem, và giờ nàng bất đắc dĩ trở thành hiện thân của nó.

Nina ngồi bất động hồi lâu, tâm trí hỗn loạn như biển khơi nổi sóng. Nàng muốn gào thét thật to, muốn chỉ thẳng vào mặt tên Ngưu Ma Vương khốn kiếp kia mà mắng chửi. Tại sao hắn lại kéo nàng đến cái chốn quái quỷ này để chịu đựng tất cả?

Nhưng dù trong lòng sóng gió cuộn trào, Nina cũng chỉ dám giữ những ý nghĩ ấy trong đầu. Dẫu bị “hành hạ” thế này, chẳng phải nó vẫn tốt hơn cái chết sao?

“Tiểu Công Chúa, nếu ngài đã nghỉ ngơi đủ, chúng ta nên đến dự tiệc thôi. Mọi người đang chờ ngài đấy.”

Giọng nữ quản gia, kẻ vừa “tàn nhẫn” hành hạ nàng, vang lên từ phía sau. Bà ta vẫn đứng đó, trầm lặng như một bóng ma.

“Ờ… ừ, đi thôi.” Nina đáp, ánh mắt vô hồn, giọng điệu như kẻ mất trí.

Nàng chẳng hề muốn đặt chân đến cái bữa tiệc chết tiệt ấy. Nhưng liệu nàng có quyền từ chối không? Câu trả lời hiển nhiên là không.

Lúc này, không khí trong đại sảnh cung điện tráng lệ của Ngưu Ma Vương đã sôi động đến cực điểm. Khách mời gồm những thủ lĩnh cốt cán từ khắp Bắc địa đều tề tựu đông đủ. Thậm chí, hai vị Ma Vương láng giềng là Cuồng Huyết Ma Vương và Kịch Độc Ma Vương cũng góp mặt.

“Hử? Đã quá giờ rồi mà sao con bé vẫn chưa xuất hiện? Chẳng lẽ đám hầu kia dám quên lời ta dặn? Nếu vậy, sau buổi tiệc này phải xử lý chúng…” Ngưu Ma Vương, kẻ đứng sau sự kiện, lẩm bẩm một mình.

Nói xong, hắn mất kiên nhẫn liếc xuống khung cảnh náo nhiệt bên dưới đại sảnh. Tay hắn liên tục vỗ nhẹ vào tay vịn chiếc vương tọa đang ngồi.

“Haha! Hiếm lắm mới thấy con trâu điên nhà ngươi bực tức mà còn giữ được bình tĩnh thế này. Ta cứ tưởng sắp được xem cảnh ngươi điên cuồng đập phá chứ. Đáng tiếc thật!”

Một giọng nói mỉa mai vang lên từ bên phải Ngưu Ma Vương, nghe như tiếng xì hơi thoát ra từ cổ họng. Hắn quay đầu nhìn kẻ vừa lên tiếng rồi lập tức quát lớn.

“Con rắn ngu ngốc như ngươi thì biết gì? Ngậm miệng ngay nếu không muốn ta tống cổ một kẻ không mời như ngươi ra khỏi bữa tiệc!”

Kẻ bị Ngưu Ma Vương gọi là “con rắn” chính là Kịch Độc Ma Vương. Hắn mang hình dạng nửa người nửa rắn, khoác bộ trang phục xanh lục kỳ dị từ đầu đến chân. Ngồi trên một chiếc vương tọa khác, hắn nghe lời uy hiếp của chủ nhà mà chẳng chút sợ hãi, thậm chí còn tỏ thái độ thách thức.

“Xì! Ngươi nghĩ ta thèm để tâm đến cái buổi tiệc nhàm chán và cung điện rách nát này sao? Chẳng qua ta đến với tư cách láng giềng tốt bụng, muốn biết mục đích của bữa tiệc này thôi. Yên tâm, nghe xong câu trả lời là ta cuốn gói ngay, chẳng thèm ở lại cái chốn tồi tàn này đâu.”

Nghe những lời khiêu khích ấy, gương mặt thoáng tức giận của Ngưu Ma Vương bất ngờ trở lại bình thản. Hắn lắc đầu, khẽ thở dài rồi nói nhẹ nhàng.

“Thôi được, ta không chấp nhặt với kẻ đần độn.”

“Hả? Ngươi dám gọi ta là đần? Này con trâu điên kia, lần đầu ta bỏ qua, nhưng đừng tưởng…”

Kịch Độc Ma Vương giận tím mặt, định gầm lên thì bị một giọng nói chen ngang.

Cuồng Huyết Ma Vương, vị Ma Vương thứ ba với dáng vẻ thanh niên huyết tộc, nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.

“Thôi nào hai vị, đừng cãi nhau nữa. Chúng ta là đồng minh thân thiết, đâu cần vì chuyện nhỏ mà xích mích.”

“Cả ngươi nữa, đừng giả vờ tình nghĩa. Ta cá ngươi chỉ mong ta với con trâu điên này lao vào đánh nhau để ngươi ngồi ngoài hưởng lợi. Bản tính hèn hạ thế này, đổi phong hiệu thành Rác Rưởi Ma Vương cho rồi!”

Lời mỉa mai sắc lẹm của Kịch Độc Ma Vương khiến khóe miệng Cuồng Huyết Ma Vương giật nhẹ. Hắn siết chặt tay, bóp vỡ ly rượu trong một cái nghiến răng. Hít sâu một hơi, hắn cố kìm nén ý muốn lột da con rắn kia ngay tức khắc.

“Ta thật sự muốn cắt lưỡi ngươi khi có dịp.”

Cuồng Huyết Ma Vương khẽ phun ra một câu, giọng lạnh băng.

Kịch Độc Ma Vương nghe vậy định mở miệng đáp trả. Nhưng đúng lúc ấy, Ngưu Ma Vương vốn đang im lặng bỗng nhìn về lối vào đại sảnh rồi thốt lên.

“Đến rồi!”

“Hả? Đến cái gì?”

Kịch Độc Ma Vương thoáng ngạc nhiên trước phản ứng của Ngưu Ma Vương. Dù không được hồi đáp, hắn vẫn theo ánh mắt của đối phương quay đầu nhìn về lối vào đại sảnh. Từ bóng tối hành lang, một bóng dáng nhỏ nhắn bước ra. Nina xuất hiện trong bộ váy đen tuyền lộng lẫy, đôi mắt đỏ rực tựa ngọn lửa cháy, mái tóc trắng bồng bềnh lay nhẹ theo từng bước chân. Đôi sừng nhỏ trên đầu nàng lấp ló dưới ánh sáng đèn chùm, vừa kiêu sa vừa bí ẩn.

Chỉ mới bước vào, nàng đã khiến vài ác quỷ chú ý. Chẳng mấy chốc, cả đại sảnh đều hướng mắt về phía ấy, kèm theo những tiếng xì xào bàn tán. Chúng chẳng biết nàng là ai, nhưng trong một buổi tiệc toàn ác ma cấp cao, sự xuất hiện của một bán quỷ yếu ớt như Nina chẳng khác nào hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng.

Về phần Nina, nàng đang run bần bật khi bước vào đại sảnh rộng lớn này. Dù kiến trúc nơi đây không khác lắm so với thế giới con người, với gạch trắng và những cột trụ đồ sộ, nhưng đám “khách mời” lại hoàn toàn bất thường. Nàng nuốt khan, nhìn lũ ác quỷ kỳ dị khắp nơi. Kẻ thì mặt xanh nanh vàng, kẻ lại trông như đống chất nhầy biết đi. Xa xa còn có một con chuột đứng thẳng hai chân, ngồi trước bàn tiệc nhai ngấu nghiến đĩa thịt màu xanh dương.

“Ước gì có nữ quản gia đi cùng.” Nina thầm nghĩ. Dù bà ta hơi “tàn bạo” trong mấy chuyện vừa rồi, nhưng ít ra cũng chẳng ăn thịt nàng. Còn đám ác quỷ ngập tràn đại sảnh này thì chưa chắc lắm.

Dẫu sợ muốn chết, Nina vẫn chậm rãi bước tới. Nàng không muốn thừa nhận, nhưng cái danh Tiểu Công Chúa này đúng là cho nàng chút can đảm. Dù gì thì Ngưu Ma Vương vẫn đang sống sờ sờ kia, lũ quỷ đui mù nào dám động vào nàng chứ?

Cố giữ vững tinh thần, Nina tiếp tục bước lên, dù trái tim bé nhỏ đang đập thình thịch.

Nhưng chưa đi được mấy bước, một giọng nói trầm đục đầy đe dọa vang lên từ phía sau.

“Đứng lại!”

“Hả?” Nina giật mình quay đầu nhìn kẻ vừa lên tiếng.

Trước mắt nàng là một con quỷ to lớn như gấu, răng nanh dài thò ra khỏi miệng, đầu mọc hai chiếc sừng tựa sừng hươu.

Con quỷ to lớn gầm lên, giọng như sấm rền vang khắp đại sảnh. Hắn bước tới trước Nina, móng vuốt sắc nhọn giơ cao, như sẵn sàng xé toạc mọi thứ.

“Tiện nô! Ngươi biết mình phạm tội gì không? Thứ bán quỷ thấp kém như ngươi không thuộc về nơi này! Mau dùng máu bẩn của mình rửa sạch sự ô nhục này đi!”

Nina trợn mắt hoảng loạn. Cái quái gì đang xảy ra thế này? Nàng chưa kịp phản ứng thì móng vuốt khổng lồ của hắn đã lao tới.

Nhưng ngay khoảnh khắc bộ móng ấy sắp chạm vào người nàng, một tiếng xé gió rít lên. Một bóng đen khổng lồ lao đến với tốc độ kinh hồn.

Ầm!

Một cây rìu to lớn từ đâu bay tới, đập thẳng vào con quỷ, khiến hắn vỡ tan như một con sâu bị nghiền nát. Thịt xương bắn tung tóe, máu đỏ nhuộm loang sàn đại sảnh.

Cả khán phòng lặng ngắt như tờ.

Trên vương tọa, Ngưu Ma Vương chậm rãi thu tay lại. Hắn thậm chí không thèm liếc mắt xuống đống thịt nát dưới sàn, mà chuyển ánh nhìn qua tất cả lũ quỷ trong đại sảnh, quát lớn.

“Từ khi nào con gái nuôi của Ngưu Ma Vương ta bị gọi là dòng máu thấp kém? Ta cho phép lũ các ngươi nói vậy sao?”

Lũ ác quỷ trong khán phòng lập tức câm như hến. Nhiều kẻ cúi gằm đầu, dù chúng đều là ác ma khét tiếng ở Bắc địa. Nhưng trước chủ nhân thực sự của vùng đất này, chúng cũng chỉ là đám tép riu mà thôi.

Không khí trong đại sảnh như đóng băng trong vài giây. Sự tĩnh lặng ấy nhanh chóng tan vỡ khi một tiếng khóc nức nở vang lên.

“Hức… hức…”

Nina òa khóc. Nước mắt lăn dài trên má, cơ thể nhỏ bé run rẩy như sắp khuỵu xuống.

“Nina!”

Ngưu Ma Vương trợn mắt kinh ngạc. Gương mặt trâu của hắn thoáng ngẩn ra, rồi như một tia chớp, hắn lao xuống, ôm chặt thân hình bé nhỏ của nàng.

“Khốn kiếp! Ngươi dám làm con gái ta khóc!”

Mắt Ngưu Ma Vương ánh lên vẻ hung tợn. Hắn nhấc cây rìu cắm trên sàn đại sảnh, hung hăng bổ xuống đống thịt nát của con quỷ kia.

“Chết đi! Đồ rác rưởi khốn kiếp!”

Ngưu Ma Vương gầm lên giận dữ. Hắn điên cuồng bổ cây rìu xuống đống thịt nát, băm vụn nó thành từng mảnh nhỏ trước khi dừng lại. Sau đó, hắn nhẹ nhàng buông Nina ra, nhìn đôi mắt ướt át của nàng với ánh mắt đau xót.

Nina thì khác. Cơ thể nàng vẫn run rẩy như đang hoảng loạn, nhưng trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng đã đặt cược đúng rằng Ngưu Ma Vương là một kẻ “cuồng con gái”.

Dù vẫn chưa hiểu tại sao hắn lại đối xử tử tế với nàng đến vậy, hành động không chút do dự vừa rồi cùng tiếng quát vang trời đã cho nàng thấy giá trị của mình trong mắt hắn.

Với kinh nghiệm từng trải, Nina tự tin rằng nước mắt chính là vũ khí lợi hại nhất để đối phó với tên này, và cảnh tượng vừa qua là minh chứng rõ ràng nhất.

Dẫu lòng nàng thoáng cắn rứt vì phải “giả nai” như thế, trong hoàn cảnh hiện tại, nàng chẳng còn lựa chọn nào khả dĩ hơn.

Nina thầm cầu mong đừng có thêm buổi tiệc nào nữa. Để khóc cho ra hồn, nàng đã phải cắn lưỡi đến đau rát, giờ miệng vẫn còn tanh mùi máu.

“Khụ! Khụ!”

Một tiếng ho khan vang lên khiến Ngưu Ma Vương nhíu mày. Nina thì đã diễn là diễn đến cùng, nàng nép sau lưng “cha”, khẽ thò đầu ra, giả vờ tò mò xen chút rụt rè để quan sát xung quanh.

Trước mắt nàng là hai con quỷ. Một tên đầu rắn thân người, khoác bộ trang phục xanh lục kỳ dị. Tên còn lại trông giống huyết tộc trong những bộ phim nàng từng xem.

“Ta tưởng con trâu điên nhà ngươi đã tỉnh táo lại, hóa ra chỉ điên theo kiểu khác. Nhận nuôi một bán quỷ cơ đấy! Haha, buồn cười chết mất!”

Kịch Độc Ma Vương chỉ tay vào Ngưu Ma Vương, ôm bụng cười sằng sặc. Cuồng Huyết Ma Vương thì lắc đầu, liếc qua Nina rồi cất giọng.

“Ngươi rảnh rỗi thật đấy, nhưng gu thẩm mỹ cũng không tệ. Một bán quỷ đáng yêu thế này, chắc máu sẽ rất ngon!”

Cuồng Huyết Ma Vương liếm môi, nhìn Nina với ánh mắt sói đói rình mồi.

Nina hoảng sợ tột độ. Nàng lập tức ôm chặt Ngưu Ma Vương, nước mắt lại trào ra.

“Ngươi muốn chết!!”

Ngưu Ma Vương gầm lên giận dữ, giơ cây rìu khổng lồ bổ thẳng về phía Cuồng Huyết Ma Vương.

Cuồng Huyết Ma Vương nhìn chiếc rìu đồ sộ lao xuống trước mặt. Hắn chẳng buồn né tránh, chỉ lắc đầu rồi giơ một tay lên đỡ lấy.

Không có máu tươi bắn tung tóe. Cũng chẳng có tiếng va chạm vang dội. Cuồng Huyết Ma Vương nhẹ nhàng nắm lấy lưỡi rìu, như túm một nhúm bông gòn. Sau đó, một tiếng răng rắc khẽ vang lên, kéo theo những mảnh vụn từ lưỡi rìu rơi lả tả xuống tay hắn.

“Bạo lực quá không hay đâu, Ngưu Ma Vương ạ.” Hắn lắc đầu với vẻ bình thản, rồi dang tay nhún vai.

“Ngươi nghĩ vậy là xong sao?” Ngưu Ma Vương lạnh lùng đáp.

Hắn hất phần còn lại của chiếc rìu sang một bên, rồi quay đầu nhìn Nina đang run rẩy phía sau. Giọng nói bất ngờ dịu đi.

“Con né ra xa một chút nhé. Đợi cha xử lý tên này xong, chúng ta sẽ tổ chức một bữa tiệc khác.”

“Vâng ạ.” Nina rụt rè gật 

Nina nghe lời “cha”, chậm rãi lùi về một góc xa trong đại sảnh. Ngưu Ma Vương dõi theo nàng cho đến khi chắc chắn nàng đã an toàn, rồi mới quay lại đối mặt với Cuồng Huyết Ma Vương. Hắn vẫn đứng đó, gương mặt nở nụ cười cợt nhả.

“Chà! Sao lại nhìn ta bằng ánh mắt đó? Con bé ngươi nhận nuôi đáng yêu quá, ta chỉ muốn nếm thử một chút thôi. Đâu cần làm như muốn xé xác ta thế này.”

Cuồng Huyết Ma Vương bâng quơ nói. Nhưng Ngưu Ma Vương chẳng vì thế mà nguôi giận.

Hắn đưa tay phải ra hư không, rồi đột ngột siết chặt. Không gian quanh tay hắn rung chuyển dữ dội. Một âm thanh rắc rắc vang lên, tựa như kính vỡ tan. Chỉ một giây sau, luồng ma khí kinh hoàng trào ra.

Trong chớp mắt, một cây rìu hai đầu hiện lên, bao quanh bởi những luồng khí đen đặc quánh. Lưỡi rìu không đối xứng, một bên sắc bén như chém xuyên vạn vật, bên còn lại tựa nanh quỷ khát máu. Cán rìu bọc trong lớp da quái vật, nổi bật với những đường vân đỏ rực.

“Ma binh Zarkhiel! Ngưu Ma Vương, ngươi điên rồi sao? Chỉ là chuyện nhỏ thôi! Cùng lắm ta xin lỗi là xong mà!”

Cuồng Huyết Ma Vương trừng mắt, vẻ mặt không giấu nổi kinh ngạc. Con ngươi đỏ thẫm mở to khi nhìn thấy cây ma binh Zarkhiel.

Không chỉ hắn, mà toàn bộ khách khứa trong buổi tiệc cũng hoảng loạn.

“Là ma binh Zarkhiel! Ngưu Ma Vương lại nổi điên rồi! Chạy mau!”

Một ác ma gầy lùn hét lên. Nhưng chẳng ai để ý đến hắn, bởi ngay khi ma binh xuất hiện, phần lớn khách mời đã tháo chạy tán loạn.

“Phải chạy thôi.” Tên ác ma lẩm bẩm, rồi nhanh chóng hòa vào dòng người lao về lối ra.

Hắn chạy như chưa từng chạy bao giờ, dốc hết sức bình sinh để thoát thân. Cảm giác như chỉ cần chậm một giây, lưỡi rìu kia sẽ bổ trúng đầu hắn. Nghe thì có vẻ hoang đường, nhưng ở Bắc địa, đã rất lâu rồi chưa có trận chiến nào đủ lớn để Ngưu Ma Vương phải triệu hồi Zarkhiel.

Lý do rất đơn giản. Gọi ma binh thì dễ, nhưng muốn cất nó đi, kẻ dùng phải lấy linh hồn của một trăm con quỷ. Chẳng ai muốn chết sớm, thế nên mới có cảnh hỗn loạn này.

Khác với đám khách hoảng sợ, nhân vật chính bất đắc dĩ của buổi tiệc lại núp sau một cây cột lớn, thò đầu ra quan sát.

“Sắp đánh nhau to rồi. Tiếc là cái thế giới quái đản này chẳng có bắp rang bơ.”

Nina thầm nghĩ, rồi gạt mấy ý tưởng vớ vẩn ấy sang một bên. Nàng tiếp tục chăm chú theo dõi.

Trong tầm mắt nàng, Cuồng Huyết Ma Vương giờ chẳng còn ngông nghênh nữa. Hắn đang cố sức hòa giải.

Không chỉ hắn, mà Kịch Độc Ma Vương cũng ra sức can ngăn. Nhưng vì khoảng cách quá xa, Nina chẳng thể nghe rõ họ nói gì.

Mọi chuyện dường như đang chuyển biến theo hướng tốt đẹp hơn. Ban đầu, Ngưu Ma Vương định vung Zarkhiel chém chết Cuồng Huyết Ma Vương, nhưng có vẻ hai bên đã đạt được thỏa thuận nào đó. Cuối cùng, hắn chỉ hừ lạnh, rồi hạ tay xuống.

Ngay sau đó, “cha” của Nina biến mất tại chỗ, để lại hai vị Ma Vương đứng trơ trọi.

—Còn Tiếp—

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận