Sự kiện khởi đầu: Tụ Điểm A-Suzuki Taichi
Chương 01: Học sinh là thế nào. (Remake)
4 Bình luận - Độ dài: 13,803 từ - Cập nhật:
Thiên tài.
Một danh xưng hào nhoáng, nhìn lên thì chẳng thấy đâu, cúi xuống lại thấy rất nhiều.
Tôi không phải thiên tài. Tôi chỉ là một kẻ tầm thường với tư duy bình thường và một cuộc sống cũng không có gì phi thường.
Nhưng tôi quen một người. Một người có thể làm bất cứ điều gì chỉ bằng một cái nhìn. Một người không cần trau dồi, không cần cố gắng, không bao giờ biết thế nào là khó khăn. Chỉ cần cô ấy chạm tay vào, mọi thứ cứ thế mà trôi chảy như một điều hiển nhiên.
Một thiên tài thực thụ.
Nhiều người gọi cô ấy như vậy, rồi sau đó, cũng chính họ tìm cách kéo cô ấy xuống. Bởi vì người ta sợ hãi trước những gì mình không thể hiểu được. Bởi vì khi đứng cạnh một thiên tài, bạn sẽ nhận ra mình nhỏ bé và tầm thường đến nhường nào. Và tất nhiên, không ai muốn thừa nhận điều đó. Nhưng họ đâu hiểu được... cái giá của thiên tài thực sự là gì.
Tại Cao trung Murakami nằm sát tỉnh Osaka. Một nơi không khác gì nhà tù dành cho những kẻ còn chưa đủ tuổi lao động, nơi mọi người gọi là “môi trường giáo dục” nhưng thực chất chỉ là một cái lồng sơn được phết đẹp đẽ. Và cũng là nơi tôi dành phần lớn thời gian để nghiền ngẫm về những điều vĩ đại như sự vô nghĩa của cuộc sống học đường, ý nghĩa thực sự của việc đến lớp, hay đơn giản hơn hôm nay ăn gì cho bữa trưa.
Giữa lúc đang trôi dạt trong dòng suy tưởng đầy tính triết học ấy, tôi bỗng nhận ra có thứ gì đó đang phe phẩy ngay bên cạnh. Không phải gió, cũng không phải ảo giác. Một bàn tay trắng mảnh đang nhẹ nhàng đung đưa trong tầm mắt tôi, với một sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc.
Tôi đớp lấy sự chú ý, lười biếng liếc sang.
“Hửm? Sao vậy?”
Cô ấy không trả lời. Chỉ vung tay vô chủ đích trước mặt tôi như thể đang truyền đạt một mật mã tối mật nào đó. Có phải ngôn ngữ ký hiệu không nhỉ? Mà nhìn qua là không phải rồi. Cái này phải gọi là thu hút sự chú ý.
Cô sở hữu mái tóc đen dài chuẩn nếp, được tỉa tót cẩn thận, hoàn hảo đến mức tôi có thể tưởng tượng ra từng sợi rơi xuống theo quỹ đạo lý tưởng nhất. Kết hợp với đôi mắt đen xoáy sâu, khiến cô ấy trông như một biểu tượng được chạm khắc riêng cho lớp 11E "thiên tài lạnh lùng", không chút tì vết. Nếu chỉ nhìn thoáng qua, hẳn ai cũng sẽ nghĩ thế. Hay mỗi tôi thấy vậy nhỉ?
Mọi thứ về cô ấy đều trên mức hoàn hảo... từ mái tóc, ánh mắt cho đến phong thái lạnh lùng kia. Vậy thì, khuôn mặt sao có thể kém cạnh được chứ?
Nhìn kỹ hơn, từng đường nét trên khuôn mặt cô được sắp xếp một cách tinh xảo, như thể có một bàn tay vô hình đã khéo léo nặn nên. Nếu ai đó hỏi tôi rằng cô ấy có phải siêu mẫu không, thì câu trả lời chắc chắn là không. Tại sao ư? Vì cô ấy giống một nữ thần hơn. Nữ thần của chí tuệ.
Trên người cô khoác bộ đồng phục nữ sinh. Thoạt nhìn có vẻ sang trọng, nhưng thực tế thì nó cũng chỉ là một tập hợp các mảnh vải được may lại theo một quy chuẩn cố định nào đó. Áo khoác đen với viền trắng, một kiểu thiết kế vừa đủ để tỏ ra tinh tế nhưng cũng chẳng quá nổi bật. Cà vạt đen thẳng tắp, như thể đang cố gắng tạo ra một sự nghiêm túc giả tạo.
Và tất nhiên, không thể thiếu chiếc váy xếp ly. Kinh điển. Truyền thống. Bất di bất dịch. Một biểu tượng bất diệt của thời học sinh, nhưng cũng đồng thời là minh chứng cho việc chẳng có ai thèm sáng tạo cái gì mới nữa.
Tóm lại, đây là bộ đồng phục mà nữ sinh trường tôi sẽ mặc mỗi ngày, dù thích hay không. Và sự thật là, chẳng ai quan tâm họ mặc nó như thế nào, miễn là đừng quên cài cúc áo và thắt cà vạt đúng chỗ.
Cô là viên đá quý sáng giá nhất của trường. Nhưng sẽ thật sai lầm nếu gọi cô là thiên tài theo nghĩa rộng. Vì cô không có hứng thú dùng trí tuệ của mình để giải quyết những vấn đề vĩ đại của thế giới hay sáng tạo ra điều gì đó mang tính cách mạng. Toàn bộ thiên tài của cô đơn thuần đều dành trọn vẹn cho câu lạc bộ văn học.
Cô ấy tên là gì ấy nhỉ… ? Mà thôi kiểu gì về sau các bạn chả biết, giờ xem cô ấy cần gì đã.
Tách tách.
Âm thanh phím bấm rung lên từ chiếc điện thoại cũ kỹ trên tay cô ấy. Trông nó cứ như thể chỉ cần thêm một cú va chạm nhẹ là sẽ ra đi mãi mãi. Một dạng máy gập mấy năm trước vẫn còn thịnh hành, kiên trì chống chọi với số phận. Phải nói thật, cái máy đó trông như sắp về hưu đến nơi rồi, nhưng nó vẫn hoạt động, ít nhất là đủ để cô ấy giao tiếp.
‘Có nhìn thấy không?’
Màn hình điện thoại dí sát vào mặt tôi, đe dọa trực tiếp đến thị giác của tôi một cách công khai. Kiểu này mà không nhìn được nữa thì tôi đi đăng ký tham gia vào WBU mất. [note69184]
Tôi vội đẩy người lùi lại một chút để tránh cái viễn cảnh bi kịch là bị chiếc điện thoại kia đâm mù mắt, rồi từ tốn gật đầu.
“Ừ ừ, nhìn thấy rồi.”
Cô ấy nheo mắt đầy nghi ngờ, rõ ràng là không tin tôi chút nào. Làm ơn đừng nhìn tôi như thể tôi là một thằng học sinh cá biệt đang nói dối giáo viên về chuyện bài tập nữa mà.
Tách tách.
‘Buổi họp câu lạc bộ. Quên rồi hả?’
“À…”
Tôi gãi đầu, cố nặn ra một nụ cười đầy thiện chí.
“Thì, tại hôm nay đẹp trời quá nên… quên thôi mà.”
Cô ấy tiếp tục nheo mắt. Càng ngày càng đáng sợ hơn. Làm ơn đừng cố giết tôi bằng cái ánh mắt như đang nhìn bãi rác như vậy mà.
Tách tách.
‘Thời tiết hôm nay mưa.’
Tôi nhấp nháy mắt, quay ra nhìn cửa sổ. Ừ thì đúng là trời mưa thật.
“Ờ thì… đẹp theo cách ẩm ướt?”
Cô ấy chớp mắt. Tôi cũng chớp mắt. Khoảnh khắc này kéo dài chẳng bao lâu, nhưng với tôi thì nó dài như cả thế kỷ.
Tôi quyết định đổi chủ đề.
“Này, thay vì tra tấn tôi bằng mấy dòng chữ đấy, sao cậu không thử viết gì đó mới đi? Biết đâu lại là kiệt tác tiếp theo đấy.”
Cô ấy thoáng dừng lại. Đôi mắt trầm xuống, một loạt cảm xúc vụt qua nhanh đến mức tôi suýt thì không nhận ra.
Tách tách.
‘Không dễ vậy đâu.’
Nói ra hơi muộn thì đây là cái rắc rối mà cô ấy gặp phải.
“Vẫn là… cái vấn đề cũ à?”
Không có câu trả lời. Chỉ có một cái gật đầu nhẹ.
Dù là thiên tài, nhưng nếu không thể tự mình truyền tải câu chuyện bằng giọng nói của chính mình, liệu có cảm giác như bị mắc kẹt không? Tôi không rõ. Tôi chưa từng là thiên tài, cũng chưa từng rơi vào tình cảnh đó. Nhưng tôi đoán nó không dễ chịu chút nào. Dẫu vậy thì đó cũng chỉ là một trong các vấn đề mà thiên tài thường mắc phải.
Tôi mỉm cười, đưa tay chọc nhẹ lên trán cô ấy.
“Nếu không viết được, thì tớ sẽ giúp. Cùng nhau, kiểu gì cũng ổn thôi.”
Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt mở to, rồi chậm rãi cúi xuống, ngón tay lướt trên màn hình.
Tách tách.
‘Ngốc.’
Tôi bật cười.
“Ừ, ngốc nhưng tốt tính.”
Tiếng gõ thước bất ngờ vang lên, lạnh lùng, dứt khoát, và cực kỳ hiệu quả trong việc chấm dứt mọi trò đùa ngay lập tức. Tôi và cô ấy đồng loạt quay đầu lại, giống như hai đứa trẻ vừa bị bắt quả tang khi đang làm trò ngu ngốc.
Thầy giáo đứng đó, đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính dày cộp, nhìn chằm chằm vào chúng tôi với vẻ mặt của một người đã hoàn toàn mất niềm tin vào thế hệ trẻ. Đôi lông mày rậm nhướng lên, chẳng khác nào hai con sâu đang chuẩn bị ký hiệp định chiến tranh.
“Này, hai cô cậu kia!”
Giọng ông vang lên, đanh như thép.
“Đây không phải cái chợ đâu mà buôn chuyện. Nếu không muốn học thì mời ra ngoài!”
Không khí trong lớp bỗng chốc đông cứng. Tôi nghe rõ cả nhịp tim đang hấp hối của mình. Trong khi đó, cô ấy chỉ đung đưa chân, khẽ chà đôi giày xuống sàn, ánh mắt lạnh tanh, như thể chẳng hề quan tâm đến lời đe dọa đó.
Tôi thì khác. Nếu phát này mà bị gọi lên phòng giáo viên rồi báo về nhà, thì tôi có thể đặt cược 90% là chị tôi sẽ dùng chiêu ‘Em nhà người ta chưa bao giờ bị thầy la’ để kết liễu tôi ngay tại chỗ.
Tôi đành giương tay lên tỏ vẻ giơ cờ trắng.
“X-xin lỗi thầy... sẽ không tái phạm nữa ạ…!”
Thầy giáo lườm thêm một cái nữa rồi quay đi tiếp tục giảng bài. Có lẽ vì sắp hết phấn nên thầy chỉ đánh mắt.
Ngay khi tôi còn đang thở phào nhẹ nhõm, một ánh nhìn thoáng qua từ bên cạnh khiến tôi cứng người. Cô ấy đang nhìn tôi, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười nhạt đầy tinh vi. Không một lời nào được nói ra, chỉ có màn hình điện thoại đang lặng lẽ, lén lút chìa về phía tôi.
‘Ngốc.’
Tôi trợn mắt, nghiến răng, áp mặt xuống bàn, lấy người đằng trước làm bia đỡ đạn để che đi lời thì thầm của tôi.
“Không phải ai cũng lạnh như băng đâu, thiên tài câm lặng của tôi ơi.”
Tiết học tiếp tục trôi qua theo lời giảng. Không một ai dám phát ra tiếng động. Ngay cả hơi thở cũng nhẹ nhàng hơn bình thường, như thể chỉ cần mạnh tay một chút thôi cũng có thể làm kinh động đến con quái vật đang đứng trên bục giảng.
Tôi lén liếc sang cô ấy.
Vẫn điềm nhiên như mọi khi.
Bàn tay cô ấy đặt ngay ngắn trên mặt bàn, ngón tay thỉnh thoảng lại gõ vài nhịp lên trang vở, gần như không tạo ra âm thanh. Bề ngoài, cô ấy trông như kiểu học sinh gương mẫu, người luôn tập trung vào bài giảng. Nhưng thực tế, tâm trí cô ấy có khi đã chu du đến một thế giới nào đó xa lắm rồi.
Giống tôi.
Tôi đang được đà tập trung vào bài giảng thì, tiếng chuông giờ nghỉ trưa vang lên xộc thẳng vào màng nhĩ tôi.
Trong một khoảnh khắc, tim như muốn bắt khỏi lồng ngực.
Tôi thề là mai tôi sẽ gửi đơn kiến nghị giảm âm lượng chuông trường xuống mức thân thiện với màng nhĩ con người.
Tiếng chuông tan học phá tan bầu không khí căng như dây đàn trong lớp. Cả đám lập tức trở về trạng thái nguyên thủy của mình, túm năm tụm ba, xì xào bàn tán như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhóm “Nữ idol bố đời thiên hạ” bắt đầu rôm rả ở góc trái lớp gần cửa ra vào. Từ xa, tôi có thể nghe loáng thoáng vài từ khóa quen thuộc.
“Drama mới nhất” hoặc “Ship couple trong lớp.”
Nghe cũng hay đấy chứ. Nếu tôi chen vào được, biết đâu sẽ có biệt danh mới như “Đệ nhất mách lẻo học đường”.
Cắt cảnh sang bên gần cửa sổ, hội mọt sách vẫn ngồi nguyên chỗ, chìm đắm trong thế giới riêng của họ. Một góc bàn luận sôi nổi về game.
“Ê, cậu đã chơi thử qua bản mod mới nhất của Elden Ring chưa?”
“Chưa, nhưng tôi mới tải cái game về mấy cô gái nóng bỏng... kiểu Black Soul ấy.”
Tôi khẽ rùng mình. Nếu là tôi, thay vì ngồi thì thầm bàn luận thế kia, tôi sẽ mang hẳn đĩa DVD đến đây, cắm vào máy chiếu, và mở full màn hình 8k cho nó máu.
Dĩ nhiên, tôi sẽ không làm vậy. Tôi còn muốn sống.
Và rồi, tôi quay sang nhìn cô ấy, thiên tài câm lặng vẫn ngồi ngay đó.
Không drama, không game, không màng thế sự, chỉ ung dung ngồi đó.
Đôi mắt xám nhạt phản lại từ ánh màn hình điện thoại, những ngón tay mảnh mai lướt trên bàn phím. Cô ấy cứ như một thực thể tồn tại ngoài thời gian và không gian, vô hình trước mọi náo nhiệt xung quanh. Nói ra là giống một oan hồn đang vất vưởng tại lớp học.
Có khi nào cô ấy quên bật máy trợ thính không nhỉ?
Tách tách.
‘Sợ tiếng chuông? Đúng là yếu.’
Tôi trừng mắt. Đang ngồi yên thì không sao, cứ mỗi lần tôi ngó qua thì phải chọc tôi một cái thì mới thỏa mãn được. Trông tôi giống một con Squishmallows lắm à. [note69185]
“Không phải sợ, mà là phản xạ tự nhiên, hiểu chưa?”
Cô ấy không trả lời. Chỉ mỉm cười nhẹ, như thể tôi vừa thua thêm một ván nữa trong cuộc đấu ngầm không lời này.
Có phải tôi yếu thật không nhỉ?
Ngồi mãi cũng chán, tôi quyết định đứng dậy, tìm thứ gì đó để bỏ vào mồm, bất kỳ cái gì cũng được, miễn là giúp tôi không gục đầu xuống bàn mà ngủ quên giữa cái không khí ẩm ướt và ngột ngạt này.
Đứng dậy. Theo thói quen tôi ngước nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi đều, từng giọt nhẹ nhàng lướt qua tấm kính, tạo thành những vệt dài ngoằn ngoèo như những dòng suy nghĩ lộn xộn trong đầu tôi. Chỉ là cơn mưa phùn nhưng đủ để khiến mọi thứ ngoài kia trở nên nhạt nhòa, phủ lên một màu xám xịt. Giữa màn nước mờ đục đó, phản chiếu trên mặt kính là hình ảnh của một người.
Chính là tôi. Trong bộ đồng phục của trường.
Vẫn khôi ngô tuấn tú như ngày nào, ít nhất là theo tiêu chuẩn của tôi. Đôi mắt đen sâu thẳm với quầng thâm nhẹ do mấy đêm liền thức khuya xem phim, cùng mái tóc bù xù trông như vừa lăn khỏi giường, vài sợi lơ thơ vươn lên như muốn khẳng định bản thân trong thế giới đầy rối ren này. “Chuẩn soái ca Hàn Quốc!” Tôi tự nhủ thầm, không quên chỉnh lại cổ áo đồng phục dù nó vẫn nhăn nhúm như một tờ giấy bị vò nát. Nhưng thôi, chỉ là tiểu tiết, đúng không? Ai thèm để ý mấy cái thứ nhỏ nhặt đó khi thần thái đã đủ để cân cả bộ phim truyền hình 32 tập.
Tôi khẽ thở dài, ánh mắt vẫn dán vào hình ảnh phản chiếu trong khung cửa kính mờ. Cũng thú vị thật ở ngoài kia, thế giới vẫn ướt át và tĩnh lặng, nhưng trong lớp, mọi thứ lại hỗn loạn đến lạ kỳ. Thời gian đã ngừng trôi chỉ để tôi và tấm gương ấy trò chuyện với nhau. Ngoài hình bóng bản thân tôi, chiếc điện thoại quen thuộc của cô ấy cũng phản chiếu lờ mờ qua lớp kính, cùng một lời thoại hiện lên rõ ràng.
‘Đang tự kỷ?’
Giọng gõ phím quen thuộc vang lên sau lưng.
Tách tách.
‘Đứng ngắm mình giữa trời mưa, đúng là đỉnh cao của tự luyến.’
Tôi liếc mắt, lườm nhẹ vào hình ảnh phản chiếu của cô. Đồ phá hoại có biết tôi đang hòa mình với kịch bản không hả?
“Ít nhất tôi có góc nhìn của một nghệ sĩ. Đâu như ai đó chỉ biết gõ phím.”
Tách tách.
‘Nghệ sĩ? Dáng đứng mơ màng nhìn mưa như nam chính trong mấy bộ phim rẻ tiền ấy hả?’
Tôi quay đầu lại, bắt được một nụ cười đều diễu cợt và tự tin của cô. Như thể cô vừa ghi thêm một điểm nữa trong trò chơi không lời giữa hai chúng tôi.
“Phim rẻ tiền đôi khi lại để lại ấn tượng sâu sắc, không giống như mấy câu chuyện ngắn không ai thèm đọc của cậu đâu.”
Lâu lâu tôi nói được mấy câu chất lừ quá ta. Có khi nào tôi cũng là thiên tài. Tôi tự nhủ khóe môi trên miệng cười tự mãn. Như thể tôi vừa ghi được điểm trong trận đấu ngầm giữa hai chúng tôi, ấy vậy mà cái cách mà cô phản ứng lại với câu nói đó chỉ đơn giản là cú nhún vai đầy thờ ơ. Đến cả ánh mắt còn không buồn dao động. Thật là bất công. Thôi kệ, đồ ăn quan trọng hơn mấy cuộc chiến vô nghĩa này.
Tôi lấy chân hẩy chiếc ghế ra sau, tiếng chân ghế kêu két một tiếng khẽ, rồi nhắm thẳng hướng cửa lớp. Bụng tôi bắt đầu réo lên, và việc tự ái giờ chẳng còn quan trọng nữa, dạ dày luôn là thứ giành chiến thắng cuối cùng.
Khi bước ngang qua bàn cô ấy, một lực nhẹ nhàng kéo lại nơi cổ tay khiến tôi khựng lại.
Tách tách.
‘Đi đâu vậy?’
Tôi chớp chớp mắt. Câu hỏi này... có chút lạ. Đây là lần đầu tiên cô ấy hỏi tôi một câu nghe có vẻ bình thường đến thế. Không phải kiểu nhắn tin đầy tính thông báo hay gõ ra những câu chẳng ai hiểu nổi mà chỉ mình cô ấy thấy có ý nghĩa.
“Mua đồ ăn. Cậu cũng muốn đi à?”
Cô ấy lắc đầu, rồi lại tách tách thêm vài chữ.
‘Mua cho tôi gì đó nhé.’
Lần này, cô ấy khẽ cười. Một nụ cười nhẹ đến mức gần như không tồn tại. Gì đây cô thuộc kiểu người empath hả? [note69186]
Tôi buông nụ cười. Dù gì cũng không đáng bao nhiêu.
“Cũng biết lợi dụng người khác ghê.”
Cô gật đầu, không hề chối cãi, ánh mắt không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận. Nhưng rồi, một chữ duy nhất xuất hiện trên màn hình điện thoại của cô ấy.
Tách.
‘Ừ.’
Nói thật thì nếu đây là một người khác, có lẽ tôi đã tặc lưỡi khinh bỉ hoặc mỉa mai một câu gì đó rồi. Nhưng vì là cô ấy, tôi lại chẳng thấy phiền. Cái này gọi là thích hay là thích nghi nhỉ? Mà chắc là cái thứ hai rồi.
Tôi đút hai tay vào túi, cúi người một chút để trông cool hơn, rồi bước đi. Đây không phải là chất. Đây gọi là style.
Dạo quanh hành lang trường, tôi thả lỏng bước chân đến mức như đang trượt trên mặt sàn trắng loáng của trường, phần còn lại để mùi hương ẩm ướt của cơn mưa len lỏi vào phổi. Ngôi trường này, dù chỉ là một trường tư, cũng đã tồn tại gần trăm năm rồi. Một dấu ấn của thời gian. Một tàn tích của tuổi trẻ.
Tôi đưa mắt nhìn quanh khuôn viên… vẫn chỉ là cây cối, vài dãy ghế đá, và những con người đang sống hết mình trong những năm tháng được gọi là thanh xuân.
Ngay giữa sân, dưới cơn mưa lất phất, một nhóm học sinh cười đùa như thể họ đang quay quảng cáo nước khoáng. Có kẻ giơ tay hứng mưa với vẻ mặt đầy triết lý nhân sinh, có kẻ lại dang rộng hai cánh tay như đang hóa thân thành nhân vật chính trong một bộ phim tuổi teen rẻ tiền. Xa xa, một cặp đôi nào đó vừa chạy vừa trêu nhau, cô gái hét lên còn chàng trai cười khúc khích, cảnh tượng điển hình của những kẻ may mắn sở hữu cuộc sống màu hồng.
Tôi chỉ đứng đó, lặng lẽ quan sát.
Có người đang sống hết mình như thế đấy… hay thật nhỉ. Biết đâu một ngày nào đó, tôi cũng có thể tận hưởng theo cách đó.
… À không, chắc không đâu.
Tôi khẽ cười, tự cốc nhẹ vào đầu mình vì những suy nghĩ viển vông. Ừ thì, ai cũng có quyền mơ mộng chứ. Nhưng trước mắt, tôi nên tìm thứ gì đó để lấp đầy cái bụng đang réo lên đã.
Thế là tôi rẽ hướng, tiến về phía căn tin. Tiếng bước chân tôi vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng mưa tí tách ngoài sân trường.
Và rồi, như một lẽ hiển nhiên, căn tin vẫn sáng đèn, vẫn đông đúc và ồn ào như mọi ngày. Mùi bánh mì nóng hổi và hương cà phê hòa tan nhè nhẹ quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi hương đặc trưng mà bất cứ ai cũng có thể nhận ra.
Tôi đảo mắt nhìn quanh, tìm kiếm một món ăn phù hợp. Bánh mì kẹp thịt? Xúc xích lắc phô mai? Hay đơn giản là một hộp sữa?
À mà cô ấy thích ăn gì nhỉ? Mà thôi chọn bừa đi.
Ngay khi câu hỏi đó lướt qua tâm trí, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
“Ê, ăn một mình mà không rủ ai hả?”
Tôi khựng lại, chậm rãi ngoái đầu.
Đứng ngay cửa căn tin là Lớp trưởng kiêm chủ tịch hội học sinh, vì mang hai chức vụ tối cao, nên dáng người cậu ta cũng cao ráo không kém với mái tóc nâu nhạt, đeo cặp kính dày đến mức tôi tự hỏi bằng cách nào cậu ta vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ. Cậu ta khoanh tay, tựa lưng vào khung cửa, khóe môi nhếch lên đầy châm chọc.
…Sao mấy tên cận lúc nào cũng tinh mắt thế nhỉ?
Phiền phức thật, cảm giác như mình vừa bị bắt gặp làm chuyện mờ ám. Bình tĩnh nào tôi ơi. Căn tin ai mà chả vào được, làm gì căng.
Rất nhanh, tôi nhấc đại một cái bánh mì matcha và một cái bánh ngọt vị dâu ưa thích, rồi quay lại nhìn cậu ta.
“Cậu cũng đói à?”
Cậu bạn kia không đáp ngay, chỉ chậm rãi bước tới, ánh mắt lướt qua chiếc bánh trên tay tôi trước khi quay trở lại nhìn tôi với vẻ suy tư đầy ẩn ý.
“Không hẳn.”
...Cái kiểu nói lấp lửng này. Tôi biết ngay mà. Cậu ta chẳng cần tìm câu trả lời trong đầu, vẫn giữ nguyên cái điệu bộ châm chọc đó nói.
“Chỉ là thấy một kẻ lúc nào cũng thích làm màu bỗng nhiên một mình đi ăn, hơi lạ thôi.”
Tôi cảm thấy một cục tức đang hình thành trên thái dương. Trong đầu tôi thoáng hiện ra hàng loạt kịch bản đáp trả, từ việc phũ phàng lờ đi cho đến mở một bài diễn văn dài ba tiếng về quyền tự do cá nhân.
Nhưng, rốt cuộc, tôi chỉ hừ lạnh, lườm cậu ta một cái rồi thản nhiên nói.
"Bộ đi ăn một mình là phạm pháp à? Hay phải ký đơn xin phép trước mới được?"
Cậu ta chỉnh lại kính, như thể thấy lời tôi nói cũng có lý, nhưng vẫn không bỏ được vẻ trêu chọc đó. Bộ mấy người gần tôi không trêu tôi không được hả?
"Không phạm pháp, nhưng nó không hợp với hình tượng của cậu."
Hình tượng của tôi?
Tôi có cảm giác như vừa bị một gã xa lạ vẽ nguệch ngoạc lên bảng lý lịch cá nhân. Nhưng thay vì đôi co, tôi chỉ thở ra một hơi, quyết định phớt lờ.
Lại đút tay vào túi quần, tôi cúi đầu một chút, bước đi với dáng vẻ lạnh lùng nhất có thể. Sau lưng, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt cậu ta vẫn dõi theo mình, cùng với nụ cười như thể vừa phân tích được thêm một dữ liệu thú vị về tôi.
Cậu ta vừa thương hại mình à? Thay vì dành thời gian thương hại tôi thì sao không đi làm việc thiện, giúp đỡ mấy đứa trẻ mồ côi đi?
Càng nghĩ, tôi càng bực mình. Không lẽ lại quay lại cãi nhau? Mà thôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, giữ nguyên phong thái cool ngầu, tiếp tục bước đi như thể chẳng có gì xảy ra...
Từ đây về lớp phải đi qua ba dãy hành lang dài lê thê.
Dọc hai bên đường, những tấm biển tên câu lạc bộ san sát nhau, xếp hàng như một cuộc thi ai tuyệt vọng hơn trong việc chiêu mộ thành viên. Đi được vài bước lại thấy một tấm bảng mới. Câu lạc bộ Sáng tạo, Câu lạc bộ Toán học, Câu lạc bộ Lịch sử…
Và, dĩ nhiên, tôi không có hứng thú với bất kỳ thứ gì trong số đó. Nếu ai đó muốn thuyết phục tôi gia nhập, chắc họ nên đổi tên thành “Câu lạc bộ Lười biếng” hay là “Câu lạc bộ về nhà” thì may ra tôi còn suy nghĩ.
“Này!”
Tôi dừng lại giữa hành lang, ánh mắt vô tình lướt qua góc cầu thang, nơi giọng nói phát ra.
Giọng đanh như cá rô khô này… không phải là của đội trưởng nhóm “Idol bố đời thiên hạ” đây sao.
“Mày mua nước mà lại không mua cho cả bọn tao sao?”
À, lại cãi nhau nữa à? Hay để nói chính xác hơn, lại một màn bắt nạt công khai. Tôi bước gần hơn một chút. Không phải vì tôi là người tốt hay gì đâu. Chỉ là vì tò mò thôi.
Một cô gái đang bị vây giữa nhóm “Idol bố đời thiên hạ.” Đồng phục của cô ấy có chút nhăn nhúm, vài giọt nước ngọt vương trên mái tóc đen dài. Đôi mắt xám nhạt điềm tĩnh đến mức đáng sợ, nhưng bàn tay cô ấy lại siết chặt mép áo. Một dấu hiệu nhỏ, nhưng đủ để tôi nhận ra.
Không ai khác, người bị ép vào góc cầu thang chính là vị thiên tài của chúng ta. Đùa tôi đấy hả? Không phải cô ta bảo mình đi mua hộ đồ ăn mà lại lọ mọ ra đây làm gì.
Chiếc điện thoại cũ kỹ vẫn nằm trong tay cô ấy, gập lại cẩn thận. Chắc hẳn cô hiểu, trong tình huống này, dù có gõ ra bao nhiêu chữ cũng chẳng ai buồn đọc.
Toẹt! Nước ngọt văng ra, loang lổ trên đồng phục của cô ấy.
Cô giật mình lùi lại theo phản xạ, nhưng phía sau là bức tường lạnh lẽo. Không còn đường lui, cô chỉ đứng đó,như con thú nhỏ bị nhốt trong lồng, ánh nhìn vẫn bình thản. Nhưng tôi thấy rõ, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khóe môi cô ấy mím chặt hơn. Ngón tay khẽ siết chặt vào chiếc điện thoại.
Một trong những kẻ bắt nạt giật lấy điện thoại từ tay cô ấy.
“Nhìn này, lại định gửi tin cầu cứu ai à? Hay là viết đơn khiếu nại tụi tao?”
Nó chăm chú, ngón tay tọc mạch chiếc điện thoại cũ. Nhưng có vẻ như không hiểu gì cả.
“Tch, cái gì thế này? Đã câm còn nghèo. Đến cái điện thoại ra hồn cũng không có.”
Đội trưởng nhóm “Idol bố đời thiên hạ” khoanh tay, giương ra nụ cười đầy thích thú trước mặt cô.
“Tao thấy cái thái độ này mới đáng ghét này.”
Bọn họ cứ thế, vừa cười đùa vừa tiếp tục vòng vây.
Tôi thở dài.
Tôi có thể làm gì ư? Nhiều chứ.
Tôi có thể chạy đi gọi giáo viên hoặc là tự mình đứng ra ngăn cản. Nhưng rồi sao? Chuyện này sẽ dừng lại à? Với kiểu người như họ, có khi tôi lại trở thành mục tiêu tiếp theo.
Thực tại vẫn là thực tại. Tôi không phải anh hùng. Thứ duy nhất tôi có thể làm là đứng đây, tặc lưỡi một cái thật khẽ rồi nhìn mọi chuyện tiếp diễn.
Dẫu vậy tôi vẫn cảm thấy an ủi phần nào khi một kẻ như tôi đến giờ vẫn chưa bị ai ngắm tới.
Nhưng cô ấy thì không may mắn như vậy.
Cô ấy không phải kẻ yếu đuối. Nhưng chính vì cô ấy quá giỏi, quá hoàn hảo, quá khác biệt, nên bọn họ mới không chịu nổi. Một cá thể đột biến đứng giữa những kẻ ái kỷ, không cần lên tiếng cũng đủ khiến người ta cảm thấy bị đe dọa. Những bài viết sắc sảo của cô ấy, những cuộc thi mà cô ấy thắng, những câu văn khiến giáo viên phải trầm trồ. Tất cả những thứ đó chỉ càng khiến những kẻ xung quanh thêm khó chịu.
Và cô ấy im lặng. Không phản kháng, không biện minh. Như thể chuyện này chẳng đáng để bận tâm.
Chậc. Đến mức này thì tôi còn chẳng rõ là cô ấy mạnh mẽ thật hay chỉ là không muốn tốn công sức chống lại. Tôi không biết. Có khi chính cô ấy cũng không biết.
Khoảng thời gian ngắn sau, bộ ba “tam hoàng” rời đi với vẻ mặt thỏa mãn, hoàn toàn không nhận ra tôi vẫn đang tựa lưng vào bức tường gần đó.
Từ bao giờ việc bắt nạt lại trở thành một cách giải stress vậy? Đúng là một trò hề.
Tôi lặng lẽ đợi cho đến khi những bước chân kia khuất hẳn nơi cuối hành lang rồi mới bước ra.
Cô ấy vẫn đứng đó, đầu hơi cúi xuống, mái tóc dài che phủ nửa khuôn mặt, nhưng tôi có thể thấy rõ từng giọt nước còn đọng lại trên cổ áo.
Tôi chậm rãi lấy ra một chiếc khăn sọc kẻ, đưa tới trước mặt cô ấy.
Cô ấy chớp mắt, ánh nhìn khựng lại trên chiếc khăn giấy trong tay tôi.
Vài giây trôi qua.
Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ giữ nguyên tư thế đó.
Cuối cùng, cô ấy nhẹ nhàng đưa tay nhận lấy, những ngón tay lạnh buốt vô tình động khẽ qua đầu ngón tay tôi.
"…Không sao chứ?"
Tôi buột miệng hỏi, dù biết rằng sẽ chẳng có câu trả lời bằng lời nói.
Cô ấy thoáng sững lại, lắc đầu nhẹ, vài giọt nước theo đó lăn xuống. Ánh mắt cô ấy vẫn trầm mặc, như thể đây chỉ là chuyện thường ngày.
Tách, tách.
'Cảm ơn.'
“...”
Đúng như tôi nghĩ. Cuộc đời này vốn là một trò hề.
Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình, rồi lại nhìn cô ấy. Cô chỉ im lặng, tiếp tục lau sạch màn hình điện thoại và mái tóc hơi ẩm của cô.
Tách, tách.
'Không sao. Chúng sẽ chán mà thôi.'
…Nghiêm túc đấy à? Không lẽ cô ấy quen thật rồi?
Tôi nhăn mặt khó hiểu, ánh mắt vô thức lướt xuống nền gạch, nơi lon nước ngọt bị đổ vương vãi thành một vệt dài. Nếu đã bắt nạt thì thôi đi, ít nhất cũng đừng làm bẩn môi trường chứ. Tôi cúi xuống, nhặt lon nước ngọt bị đổ lên người cô ấy để kiểm tra.
"Soda vị dâu?"
Tôi ngước lên, ánh mắt lấp đầy nghi hoặc vẫn còn đó.
"Tôi nhớ là cậu đâu có thích uống vị này."
Cô ấy nhìn tôi, đợi một lát rồi lắc đầu.
Tách, tách.
'Không phải của tôi.'
Tôi nhìn lon soda vị dâu trong tay, thắc mắc.
"Vậy là bọn kia mua rồi tiện tay đổ lên người cậu à?"
Không có câu trả lời, nhưng ánh mắt cô ấy khẽ dao động một chút, có vẻ ngượng ngùng.
Tôi giơ lon nước lên trước mặt, lắc nhẹ. Muốn làm hớp thật nhưng mà không giám.
"Ít ra cũng phải uống thử trước khi đổ đi chứ… Phí quá."
Tôi có cảm giác cô ấy đang cười thầm tôi.
Không lẽ con trai thích vị dâu thì có vấn đề gì sao? Đúng là hơi nữ tính thật, nhưng vậy thì sao nào?
Tôi đứng thẳng dậy, ánh mắt lướt qua vết nước loang lổ trên cổ áo.
"Muốn về lớp luôn không?"
Cô ấy cúi nhìn bản thân, rồi lắc đầu.
Tách, tách.
'Để khô một chút đã.'
Nói đúng hơn là để vết nước tự khô vì không có cách nào khác. Nếu có nhiều hơn một cái khăn hay cái gì đó tương tự, tôi đã đưa thêm cho cô ấy rồi. Nhưng đáng tiếc, tôi không có thói quen chuẩn bị sẵn đồ để đối phó với tình huống như thế này.
Tôi lục túi quần, lấy ra hai chiếc bánh, giơ một cái về phía cô ấy.
"Vậy thì tiện thể ăn chút gì đó trong lúc chờ đi."
Cô ấy chớp mắt nhìn tôi, rồi nhẹ nhàng đưa hai tay nhận lấy chiếc bánh.
Tách, tách.
'Cảm ơn.'
Tôi xé vỏ bánh của mình ra, tiện thể tựa lưng vào bức tường phía sau. Cô cũng vậy.
Hành lang vắng lặng hơn hẳn sau khi bộ ba “tam hoàng” kia rời đi, chỉ còn lại tiếng mưa lách tách gõ vào khung cửa sổ. Một khoảng không gian yên tĩnh, nếu không muốn nói là hơi ngượng ngùng.
Cô ấy mở bao bì, cắn một miếng nhỏ.
Tôi liếc nhìn.
"Cậu có hay ăn bánh này không?"
Cô ấy lắc đầu, rồi nhanh chóng gõ lên màn hình.
Tách, tách.
'Không. Nhưng tôi nghĩ nó sẽ ngon.'
"...Nghĩ thôi á?"
Cô ấy khẽ đánh cánh gật đầu, ánh mắt trông có vẻ vô cùng nghiêm túc, như thể vừa đưa ra một chân lý vĩ đại nào đó.
Tôi cắn một miếng bánh dâu ưa thích của mình, nhún vai.
"Nếu không hợp khẩu vị thì đưa tôi ăn nốt cũng được."
Ngay khoảnh khắc tôi nói ra câu đó, cô ấy khựng lại, rồi chậm rãi ôm chiếc bánh trong tay, hơi quay người đi hướng khác.
Chờ chút. Cái phản ứng này là sao?
Không ăn hết thì tôi có thể giúp một tay mà? Rõ ràng đó là tiền của tôi mua nhá! Nếu không hợp khẩu vị thì đừng cố chấp như vậy chứ! Mà thôi
Tôi cũng không muốn cướp đồ ăn từ một người vừa gặp rắc rối. Nếu một chiếc bánh nhỏ có thể khiến cô ấy vui vẻ, thì cũng không tệ lắm.
Mà kệ đi giờ tôi chỉ muốn thưởng thức món bánh dâu ưa thích của tôi....
Bẫng đi một hồi, tôi mới nhận ra không gian xung quanh không hẳn là yên tĩnh tuyệt đối. Tiếng quạt thông gió vẫn ù ù phía xa , vọng lại từ cuối hành lang là những tiếng bước chân của ai đó. Và còn cả âm thanh tôi đang tạo ra khi ngấu nghiến chiếc bánh dâu yêu thích. Từng kết cấu của nó đều được tôi nhai một cách thô tục.
Đây rồi, chính là hương vị này! Một miếng thôi mà như thể nó đang truyền thẳng tín hiệu hạnh phúc đến não bộ tôi vậy. Thật lòng, ai tạo ra món bánh dâu này xứng đáng được nhận giải Nobel.
Tách tách.
‘Ăn bé mồm lại.’
Tôi chớp mắt nhìn xuống màn hình điện thoại cô ấy, rồi ngước lên nhìn thẳng vào người vừa gửi tin.
Cô ấy nhìn tôi, không có chút cảm xúc nào đặc biệt trên mặt, nhưng ngón tay vẫn đặt hờ trên điện thoại, như thể sẵn sàng gõ tiếp.
Này nhé, tôi vẫn còn là con người đấy. Ăn ngon mà không thể phát ra âm thanh thì khác nào tước đi nửa niềm vui của cuộc sống? Cái này gọi là bản năng ngon miệng, không phải tật xấu.
Dù sao thì, cô ấy nói cũng đúng. Tôi chậm rãi đáp.
"Vâng."
Rồi ngay sau đó, tôi quyết định kết thúc luôn phần bánh còn lại bằng một cú cắn dứt khoát, đến mức vụn bánh rơi lả tả xuống áo lẫn sàn nhà.
Tách tách.
'Bẩn.'
…Đúng là con người đôi khi phải biết khoan dung hơn một chút chứ. Tôi im lặng, chỉ lẳng lặng phủi vụn bánh khỏi áo.
Nhân tiện, tôi liếc nhìn cô ấy xem cách cô ăn thế nào. Cô ấy ăn chậm rãi, từng miếng một, không chút vội vàng, như thể chẳng có gì đáng để bận tâm. Mà, ừ thì… đúng là chuyện bình thường thật.
Tôi vô thức quan sát thêm một chút nữa…
Cô ấy gần như ngang hàng với tôi.
Đùa sao? Tôi cao tận một mét bảy đó. Vậy mà bấy lâu nay tôi không nhận ra? Hay là do…
Tôi hạ thấp tầm nhìn xuống.
Cô ấy đang đi giày đế độn. Phần đế dày hơn bình thường, nhưng kiểu dáng lại rất bình thường. Một sự ngụy trang hoàn hảo.
Tìm thấy điểm yếu. Tôi chuẩn bị mở miệng với cái ý định trêu chọc, coi như sự trả thù cơn nãy.
Tách tách.
'Tôi biết cậu đang nhìn gì đấy.'
Mắt tôi khựng lại trên dòng chữ hiện trên màn hình.
Chưa đánh đã thua. Đúng là Thiên tài có khác.
Cô ấy không giải thích thêm, chỉ tiếp tục ăn miếng bánh cuối cùng của mình như thể chưa từng có gì xảy ra.
Bên ngoài, những hạt mưa cuối cùng lặng lẽ biến mất. Ánh mặt trời len lỏi qua những kẽ mây, kéo theo bầu không khí trầm lắng dần phai nhạt.
Tôi thấy cô ấy đưa miếng bánh cuối cùng vào miệng, định hỏi gì đó, nhưng rồi lại thôi. Vậy thì để tôi.
"…Về lớp đi, không muộn tiết bây giờ."
Cô ấy nhai nốt miếng cuối, chậm rãi nuốt xuống rồi gật đầu.
Không có gì đặc biệt trong câu trả lời, nhưng ít nhất cũng không phản đối.
Mà nếu phản đối thì tôi cũng bỏ lại luôn, chứ đừng mong tôi đứng chờ cùng.
Tôi cầm vỏ bánh trên tay, nhắm thẳng vào sọt rác gần đó, hệt như một tuyển thủ bóng rổ đang chuẩn bị thực hiện cú ném định mệnh.
"Ughh!"
Trượt. Lần nào cũng vậy.
Tách tách.
‘Đừng nghịch nữa.’
Cô ấy giơ điện thoại lên đúng một giây, rồi lặng lẽ bước ra nhặt vỏ bánh, tiện tay ném thẳng vào sọt rác.
Không thèm nhìn, không cần chỉnh góc, một phát ăn ngay.
"Cậu tập trước rồi à?"
Tách Tách.
'Chỉ là ăn may thôi.'
Ừ, đúng rồi ăn may theo kiểu thiên tài.
Tách tách.
‘Nhớ buổi họp câu lạc bộ.’
Tôi chớp mắt, mất một giây mới kịp phản ứng.
“…Ờ, biết rồi.”
Không một lời đáp lại, không một cái nhìn, cô ấy chỉ quay lưng bước đi, dáng vẻ bình thản như thường lệ.
…Này, người ta đứng đợi cô thì được, còn đến lúc cô phải đợi người ta thì lại không được à? Tôi nén sự bất công lại theo sau.
Về đến lớp, mọi thứ vẫn như thường ngày. Tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng bàn ghế dịch chuyển, tất cả cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô ấy cũng vậy. Ngay ngắn ngồi vào chỗ, chẳng có dấu hiệu gì của một người vừa bị bắt nạt.
Tôi liếc sang nhóm “Idol bố đời thiên hạ”. Vẫn cái vẻ đạo mạo, chỉn chu, như thể những chuyện xấu xa chẳng liên quan gì đến chúng nó. Nhưng cũng đúng thôi.
Loại này không thích bắt nạt công khai. À không, phải nói đúng hơn là chúng nó sợ mất hình tượng.
Hừ.
Vừa muốn hành hạ người khác, vừa muốn giữ danh tiếng sạch sẽ? Con người đúng là sinh vật có khả năng tự biện hộ đáng kinh ngạc.
Và rồi… một đứa trong nhóm đột nhiên ngẩng lên, ánh mắt chạm đúng vào tôi.
“…!!!”
Trong khoảnh khắc đó, tất cả những triết lý sâu sắc về nhân tính mà tôi vừa nghiền ngẫm lập tức bay biến. Tôi quay ngoắt đi, giả vờ như chưa có gì xảy ra. Rồi từng bước đi về chỗ, cố gắng giữ dáng vẻ cool ngầu nhất có thể.
Nhưng mà…
Không biết có bị phát hiện là tôi vừa lén quan sát không nhỉ? Chắc là không… hy vọng là vậy.
Mà nhỏ ấy tên gì ấy nhỉ?
Muji… Miyu…?
Khó chịu thật. Sao có mỗi tôi là mắc chứng khó nhớ tên người khác vậy? Cảm giác như tôi đã nghe qua vài lần rồi, nhưng cứ đến khi cần nhớ thì lại bay biến đi đâu mất.
…Chết thật, lỡ một ngày nào đó tôi quên cả tên mình thì sao? Thôi, chuyện đó để sau đi. Dù gì tôi cũng đâu có nhiều bạn.
Tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ.
Vừa kịp lúc.
Tôi nhanh chóng ngồi xuống, ra dáng như một học sinh gương mẫu. Đừng để vẻ ngoài đánh lừa. Tôi đứng top 15 toàn trường đấy. Không phải vì tôi là thiên tài gì đâu, chỉ là tôi có khả năng nhớ bài nhanh và không đến nỗi ghét học lắm. Mà dù sao thì, điểm cao cũng giúp tôi tránh được một số rắc rối không cần thiết.
Trái lại, cô ấy là một thiên tài thực sự. Không phải kiểu chăm chỉ cắm đầu vào sách vở, cũng chẳng phải kiểu mọt sách đeo kính dày cộp. Cô ấy chỉ đơn giản là… biết mọi thứ. Nhìn qua một lần là nhớ. Đọc lướt qua cũng hiểu. Nhất là với văn học.
Đấy, con nhà người ta là vậy đấy. Sướng thật.
Mà nghĩ cũng lạ, một người như cô ấy đáng lẽ phải là trung tâm được ngưỡng mộ chứ nhỉ?
Tôi còn đang mải suy nghĩ thì giáo viên bước vào, kẹp chặt cuốn sổ tài liệu của buổi học hôm nay.
Không khí trong lớp thay đổi ngay lập tức. Những tiếng xì xào nhỏ dần, ai nấy đều lật sách ra, giả vờ chăm chú vào bài giảng. Trong đó có tôi.
Thầy giáo đặt cuốn sổ xuống bàn, ánh mắt lướt một vòng quanh lớp, thấy đã đầy đủ, thầy đẩy nhẹ gọng kính.
“Được rồi, bắt đầu nào.”
Giọng nói trầm ổn nhưng đủ uy lực để cả lớp nhanh chóng ổn định.
Tôi chống cằm, mắt dán vào cuốn sách mở sẵn trước mặt, mặc kệ sự đời.
Vì ai đó đã tự tiện mở cửa sổ chỗ tôi lên có một cơn gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, làm lay động quyển vở trên bàn. Nắng bên ngoài đã lên cao, rọi thành từng vệt sáng trên bàn học, hòa cùng giọng giảng bài đều đều của thầy giáo, tạo nên một bản nhạc ru ngủ không thể hoàn hảo hơn.
Bản nhạc đó đang cố gắng kéo mí mắt tôi trĩu xuống.
Tôi ngáp một cái, rồi lắc lắc đầu để xua đi cơn buồn ngủ đang kéo đến.
Liếc nhìn sang bên cạnh… vẫn dáng vẻ lạnh lùng ấy.
Đôi mắt dõi theo từng dòng chữ trong sách, không chút xao nhãng. Bàn tay cầm bút chuyển động nhịp nhàng, để lại những nét chữ gọn gàng trên trang vở.
Thiên tài mà vẫn phải học sao… hay… thật…!
Giấc ngủ đến nhanh hơn tôi tưởng. Tôi thiếp đi từ lúc nào không hay.
“...!”
Bụp!
“Đau!”
Tôi ôm đầu bật dậy, ánh mắt còn mơ màng vì chưa hoàn toàn tỉnh ngủ. Tuy chưa tỉnh hẳn, nhưng tôi đảm bảo ai đó vừa gõ vào đầu tôi.
Lớp học giờ đã vắng người, chỉ còn lác đác vài học sinh đang thu dọn sách vở. Ánh nắng hoàng hôn hắt vào phòng, kéo bóng tôi dài ra trên sàn.
Tách tách.
‘Ngủ trong lớp. Điểm trừ.’
Lại nữa rồi. Cô ấy dí chiếc điện thoại sát vào mặt tôi. Này, đừng có cố biến điện thoại thành vũ khí nữa. Tôi không muốn chết kiểu đó đâu.
Tôi đẩy nhẹ chiếc điện thoại ra xa, cau mày nhìn cô ấy.
“Này, ít nhất cũng để tôi tỉnh táo lại đã chứ.”
Cô thu điện thoại lại, ngón vô vào từng cú pháp.
Tách tách.
‘Buổi họp câu lạc bộ.’
“Rồi rồi, biết rồi.”
Tôi đứng dậy, thu gọn sách vở một cách uể oải, miệng lẩm bẩm.
“Họp gì mà họp hoài vậy chứ…”
Tách tách.
‘Nhanh lên.’
Tôi nhìn dòng tin nhắn hiện trên màn hình, tỏ ra không phục.
Này, ít nhất cũng để tôi kêu ca một chút chứ. Câu lạc bộ có phải quân đội đâu mà cứ ép người ta vào khuôn khổ vậy.
Mà thôi, được rồi. Tôi vắt cặp lên vai.
“Xong rồi. Đi thôi.”
Cô ấy đứng một lúc, đảm bảo rằng tôi đã thu dọn xong xuôi, rồi mới quay người bước đi trước.
Tôi theo sau, với dáng vẻ cool ngầu nhất có thể.
Hành lang giờ này vắng lặng, chỉ còn vài học sinh lác đác, bóng họ trải dài trên nền gạch dưới ánh hoàng hôn. Mọi thứ được phủ lên một sắc cam ấm áp, cứ như bộ lọc màu nghệ thuật nào đó mà mấy kẻ nghiện Instagram rất thích.
Trước đây, tan học là tôi về thẳng nhà, chẳng có lý do gì để nán lại. Nhưng từ khi tham gia câu lạc bộ Văn học, những buổi chiều muộn thế này đã trở thành một phần của cuộc sống. Tất nhiên, không phải do tôi thích thú gì cho lắm. Đơn giản là vì tôi lười tìm cớ để từ chối.
Tôi bước lẹ hơn, ngang hàng với cô.
Tiếng bước chân vang lên nhè nhẹ trên nền gạch, như thể nhắc nhở tôi rằng không khí xung quanh đang yên tĩnh đến mức đáng lo. Cô ấy vẫn giữ dáng vẻ điềm nhiên như mọi khi, ánh mắt hướng thẳng về phía trước, không một chút xao động.
Tôi liếc nhìn sang.
Dưới ánh hoàng hôn, mái tóc cô nhuốm sắc đỏ nhạt, từng lọn tóc khẽ thay đổi theo nhịp bước. Một khoảnh khắc đẹp. Quá đẹp để có thật. Tôi cau mày. Không phải chứ? Tôi nhanh chóng quay đi, tự trấn tĩnh. Chắc là do filter ảo giác thôi.
Tách tách.
Cô ấy giơ màn hình điện thoại về phía tôi.
‘Suy nghĩ gì đó?’
Tôi nhún vai.
"Không có gì."
Tiếng bước chân tôi vô thức nhanh hơn một chút, làm nhịp điệu giữa hai đứa trở nên lệch nhau. Không hiểu sao, tôi có cảm giác như vừa bị nhìn thấu. Mà đúng là vậy thật.
Bỗng… giật.
"Hugh!"
Cô kéo nhẹ vạt áo tôi, khiến tôi chới với, suýt nữa thì vấp vào chính bóng của mình. Tôi quay ngoắt lại.
"Này! Làm gì thế!?"
Cô vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, như thể chẳng có gì vừa xảy ra.
Tách tách.
‘Tới nơi rồi.’
Tôi nhìn theo hướng cô chỉ… vẫn là cái biển hiệu cũ kỹ của Câu lạc bộ Văn học.
Nơi này nằm tít cuối hành lang, một góc khuất ít ai lui tới, một nơi hoàn hảo dành cho những kẻ thích cô lập xã hội. Biển hiệu treo trước cửa thì lung lay như sắp rơi, chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể tiễn nó về với đất mẹ. Tôi nghĩ thầm có khi nên đổi tên thành "Câu lạc bộ Văn Cổ Học" thì hợp hơn.
Tôi chỉnh lại vạt áo, hơi nhăn một chút nhưng cũng chẳng quan trọng lắm.
"Hết cách giao tiếp rồi hay sao mà cứ kéo áo tôi vậy? Ít nhất cũng báo trước một tiếng chứ!"
Cô ấy không trả lời ngay. Nhưng thay vì lờ tôi đi như mọi khi, cô ấy giơ điện thoại lên.
Tách tách.
‘Cậu sẽ phớt lờ nếu tôi chỉ nhắn tin.’
Tôi đơ mất một giây.
…Ờ, cũng không sai lắm.
Nhưng mà…
"Làm gì có chuyện đó!"
Tách tách.
‘Thế sao lần trước tôi nhắn tin mà cậu đi thẳng luôn?’
Khoan đã… khi nào?!
Tôi định lên tiếng phản bác, nhưng trí nhớ lại phản chủlại đào ra một tình huống rất đáng ngờ.
Hôm trước… lúc tôi ra về, hình như có nghe tiếng tách tách nhưng chẳng buồn kiểm tra. Tôi cứ tưởng là cô đang viết gì đó.
…Không lẽ cô ấy vẫn nhớ vụ đó?
Mà cái gì chứ, một chuyện nhỏ thế này mà cũng phải lôi ra tính sổ à!?
Tôi cảm thấy khó chịu, nhưng không phải vì bị bắt bẻ, mà vì cái cách cô ấy vừa nói ra một sự thật hiển nhiên với vẻ mặt không chút dao động.
Giống như cô ấy đã nhìn thấu tôi từ trước.
Tôi bực bội xoa gáy, quay mặt đi.
"Ờ, lần sau tôi sẽ để ý."
Không có phản hồi ngay lập tức. Nhưng khi tôi liếc qua, cô ấy lại gõ một câu khác.
Tách tách.
‘Tốt.’
Chỉ vậy thôi.
Cô ấy gập điện thoại lại, không nói gì thêm.
…Mà khoan đã.
Cái thái độ này chẳng phải giống như một giáo viên đang kiểm tra học sinh của mình sao!?
Mặc dù tôi không biết rõ suy nghĩ của cô ấy, nhưng có một điều tôi bắt đầu chắc chắn
Cô ấy không hề nhạt nhòa.
Ngược lại, cô ấy còn đáng sợ theo cách riêng của mình.
Bỏ mặc tôi đang độc thoại, cô ấy đẩy cửa bước vào.
Bên trong căn phòng, một mùi sách cũ thoang thoảng trong không khí, hòa cùng ánh nắng hoàng hôn đâm qua cửa sổ. Một bên tường là giá sách cao đến tận trần, đầy những cuốn tiểu thuyết, thơ ca và đủ loại tài liệu. Có những quyển trông như đã tồn tại cả thế kỷ, nhưng cũng có những quyển còn mới tinh, chắc là do không có ai thèm động vào.
Ở giữa phòng, một chiếc bàn gỗ dài chiếm phần lớn không gian, bao quanh là những chiếc ghế kiểu cổ điển. Và trên một trong số đó, có một cô gái với mái tóc tím nhạt ngang vai… không, nhìn kỹ thì ánh sáng chiếu vào khiến nó có chút ánh khói.
Cái vẻ đẹp này hoàn toàn trái ngược lại với vị thiên tài của chúng ta. Nếu Tanami là sự trầm lặng, bí ẩn và đầy xa cách, thì cô gái này lại toát lên khí chất cá tính, tự tin. Nổi bật nhất vẫn là tròng mắt của cô, nó nằm ở trung tâm như một dấu chấm nhỏ giữa mặt hồ.
Cô ấy trông đầy căng thẳng, mắt dán chặt vào trang vở trước mặt. Dù mặc đồng phục nữ sinh, nhưng phiên bản của cô ấy có vẻ được "custom" một chút: váy ngắn hơn, đính thêm chút kim tuyến lấp lánh, đi kèm với một chiếc cặp nhỏ phối màu ton-sur-ton. Đủ để đàn ông chúng tôi đây có thêm lý do cho một ngày đến trường.
Tên em ấy là gì nhỉ…? Shiki? Shinju? Chết tiệt, gặp nhau gần tháng rồi mà tôi vẫn không nhớ nổi.
Tôi còn chưa kịp định hình tình huống thì…
"Uwaaahhh!!!"
Cô ấy đột nhiên òa khóc.
"Hả!?"
Tôi giật mình lùi lại một bước, theo phản xạ quay sang Tanami như để xác nhận xem đây có phải là một trò đùa tập thể không.
Nhưng không. Cô gái tóc tím, à đúng rồi, Kashiwara Yuki nhào tới, giọng thổn thức.
Hay thật. Cái hội chứng quên tên của tôi đúng là chọn người để "phát tác" ghê.
"Shimizu Tanami-Senpai, Suzuki Taichi-Senpai. Hai anh chị cuối cùng cũng tới rồi! Em nghĩ mãi mà không viết ra được chữ nào cả!!"
Và trước khi tôi kịp phản ứng, em ấy ôm chầm lấy tôi, như thể muốn nén cả hai đứa vào thành một chiếc bánh sandwich nhân bạn bè vậy. Không chỉ thế, cô ấy còn hồn nhiên dụi cái mặt đầy nước mắt nước mũi vào áo đồng phục của tôi. May mà tôi vẫn có chiều cao nhỉnh hơn một chút nếu không nước mắt đã văng tung tóe vào mặt tôi.
Tôi không cựa quậy nổi.
"...Này, ít nhất thì dùng áo cậu ấy chứ!?"
Tôi quay sang nhìn Tanami. Ừ đúng rồi, cô ấy tên là Shimizu Tanami. Tôi quên khuấy mất.
Nhưng khoan đã, chuyện đó để sau đi. Quan trọng hơn là tôi vẫn đang bị dính chặt vào vòng ôm ngập nước mắt của Yuki.
"Uwaaahhh…!"
Này, tôi biết là áo đồng phục của tôi bẩn rồi, nhưng không cần thiết phải làm nó bẩn thêm đâu, cảm ơn nhiều nhé.
“…Nhầm người.”
“…Hả?”
Ngay sau câu phán quyết đó, cô ấy lập tức buông tôi ra và nhào tới Tanami, tiếp tục khóc như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
...Đúng là đồ miễn phí có khác, thích dùng thì dùng, thích vứt thì vứt.
Tôi khoanh tay, nhìn xuống áo mình, giờ đã có thêm vài vệt ướt đáng ngờ. Tuyệt thật, không biết lát nữa về nhà chị tôi sẽ nghĩ sao đây.
"Vậy tức là… họp câu lạc bộ nghĩa là kéo bọn tôi đến đây để giúp em hết bí ý tưởng à?"
Yuki lập tức quay sang tôi, trừng mắt đầy phẫn nộ. Úi xin lỗi, tôi đây không muốn ai nhìn bằng ánh mắt đó đâu.
"Sao lại nói như thể em là kẻ lợi dụng vậy chứ!? Đây là sự hợp tác giữa những người yêu văn học với nhau mà!"
Tôi hừ một tiếng đầy bất mãn, rồi lẳng lặng chọn bừa một chỗ bất kỳ ngồi xuống.
Sự thật là, Yuki chỉ đang tận dụng Tanami một cách trắng trợn.
Tanami là một thiên tài bao quát. Dù không thể nói, trí tưởng tượng của cô ấy vượt xa bất kỳ ai. Chỉ cần để cô ấy viết ra vài dòng gợi ý, Yuki có thể biến chúng thành một tác phẩm hoàn chỉnh dưới danh nghĩa của mình.
Và tất nhiên, đây không phải lần đầu tiên.
Tôi có định ngăn lại không ư? Không.
Bởi vì suy cho cùng, chuyện này không ảnh hưởng trực tiếp đến tôi. Mà kể cả tôi có lên tiếng thì sao? Một kẻ như Yuki sẽ chỉ lờ đi, hoặc tệ hơn, đóng vai nạn nhân để lách qua vấn đề.
Thế nên, tôi chọn cách đơn giản nhất là không quan tâm
Tanami hẳn cũng biết điều đó. Nhưng với lòng tốt của cô ấy, đương nhiên cô sẽ giúp. …Vậy mà nhiều lần tôi bí ý tưởng, cô ấy lại chẳng giúp gì cả. Đúng là… bất công thật đấy.
Thấy không còn sự chú ý nào của Yuki hướng đến tôi, tôi quay lại lặng lẽ quan sát Tanami.
Cô ấy chớp mắt, nhìn Yuki vẫn đang níu tay mình, rồi nhẹ nhàng rút điện thoại ra, gõ gì đó lên màn hình trước khi giơ lên.
‘Em muốn gì lần này?’
Yuki lập tức chộp lấy bàn tay Tanami, ánh mắt long lanh như một chú chó con bị bỏ rơi ngoài trời mưa.
"Chủ đề! Ý tưởng! Cảm hứng! Bất cứ thứ gì cũng được, chỉ cần giúp em thoát khỏi cảnh bế tắc này!!"
Cô ấy nấc lên một tiếng, như thể nếu không có một tác phẩm mới, cô sẽ ngay lập tức hóa thành cát bụi.
“…Nếu lần này mà không có gì để xuất bản, em sẽ mất hết danh tiếng mất…!! Mọi người sẽ nói em chỉ là một kẻ ăn may!! Em sẽ không còn là thiên tài của câu lạc bộ nữa!!”
Ồ… nói cách khác, thứ cô ấy thực sự quan tâm không phải là việc không viết được, mà là danh tiếng của chính mình. Kịch bản này, tôi thuộc lắm rồi. Với cái đà này, sau khi lên năm hai, chắc chắn Yuki sẽ chuyển hướng sang câu lạc bộ đóng kịch. Tài năng diễn xuất thế này mà không tận dụng thì phí quá.
Còn Tanami thì sao?
Cô ấy vẫn giữ nét mặt bình thản. Không bực bội, không khó chịu. Chỉ đơn thuần là vô cảm trước màn diễn xuất đạt giải Oscar của Yuki.
…Và rồi, cô ấy gõ một dòng chữ khác.
‘Em muốn một câu chuyện về gì?’
Mắt Yuki sáng óng ánh lên ngay lập tức.
Tôi chỉ biết thở dài. Tốt hơn hết là không nên dính vào trò hề này nữa.
Tôi đưa tay bốc bừa một cuốn sách trên bàn, lật ra và bắt đầu đọc… hoặc đúng hơn là giả vờ đọc.
Và như mọi khi, Tanami biết rõ Yuki đang lợi dụng mình, nhưng vẫn chọn giúp. Cô ấy có thể từ chối, nhưng lại không làm… và đó là lý do Yuki chưa bao giờ dừng lại.
Hai người họ tiếp tục trao đổi, còn tôi thì đóng vai một bức tượng trang trí trong căn phòng câu lạc bộ này.
Ừ thì… cũng đúng thôi.
Lý do tôi vào đây vốn rất đơn giản. câu lạc bộ cần tối thiểu ba thành viên để hoạt động. Mà nếu tôi không tham gia câu lạc bộ nào, tôi cũng chẳng thể yên ổn mà học. Thầy giáo phụ trách sẽ cằn nhằn suốt ngày, dai như đỉa đói, đến mức tôi không thể nào trốn thoát. Vậy nên, tôi đã chọn cách ít rắc rối nhất là tham gia vào đây.
Và kết quả là… giờ tôi đang trong căn phòng này, cùng với hai con người có mối quan hệ kỳ lạ nhất mà tôi từng thấy.
Thật nực cười.
Yuki bắt đầu kéo tay Tanami lại gần bàn. Hai người họ ngồi xuống, đối diện với tôi.
Gì đây? Định chọc tức tôi à?
Một người nói.
Một người nghe.
Và một người… nhìn. Hoặc chính xác hơn là nhìn trộm.
Bàn bạc một hồi, Yuki đẩy một quyển vở về phía Tanami. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm bút lên và bắt đầu viết. Ừ thì, cô ấy cũng đâu có nói được.
Nhìn thoáng qua, tôi cũng đoán được ngay, chắc chắn là ý tưởng cho cuốn sách mới của Yuki. Mà… kinh khủng thật. Tốc độ viết kia là gì vậy? Robot hả?
Bút chạy trên giấy không chút ngập ngừng, từng dòng chữ hiện ra nhanh đến mức mắt tôi gần như không theo kịp. Chứng kiến nhiều lần rồi mà tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên.
Nhưng điều khiến tôi chú ý hơn cả… là nụ cười của Tanami, vừa viết, cô vừa tận hưởng. Nhìn cô ấy như thế, tôi cũng hiểu tại sao cô không bận tâm đến việc Yuki đang lợi dụng mình. Bởi vì với cô ấy, viết không phải là nghĩa vụ, mà là niềm vui.
Cô viết vì yêu văn học.
…Hay thật.
Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ…
“Senpai, ánh mắt đó là sao?”
Tôi giật mình ngước lên.
“Hả?”
Yuki đang nheo mắt nhìn tôi đầy nghi hoặc.
Tôi vô thức liếc sang Tanami, người vẫn đang viết say xưa như chẳng nghe thấy gì.
…Khoan đã.
Câu vừa rồi là nhắm vào tôi sao?
“Ánh mắt tôi thì làm sao?”
Tôi đặt quyển sách xuống, linh cảm có điều chẳng lành. Nếu tôi cất tiếng, rất có thể sẽ dẫn đến một cuộc cãi vã.
…Mà thôi, sao cũng được.
Với tinh thần sẵn sàng bước vào trận chiến, tôi dõng dạc lên tiếng.
“Chỉ đơn giản là đang nhìn Shimizu viết thôi. Có vấn đề gì sao?”
Yuki bật chế độ ghen tị, nheo mắt lại như muốn soi thấu tâm can tôi.
“Ánh mắt Senpai… đáng ngờ lắm.”
…Gì chứ? Không lẽ con bé định nói gì đó liên quan đến lãng mạng tuổi học đường hay yêu đương kiểu "ấy ấy" sao.
“C-có gì mà đáng ngờ?”
“Có chứ. Nhìn chằm chằm vào tờ giấy, lại còn trông đắm đuối như thế… Senpai, đang có âm mưu gì với chuyện của em hả?”
May quá, tôi thở cái phào. À không, phiền phức thật. Đã có tố chất làm diễn viên rồi thì có nhất thiết phải overthinking đến mức này không? Chưa kể, còn tự tiện buộc tội người ta nữa.
Thật quá đáng.
Hai hàng lông mày tôi nhíu lại trước lời buộc tội vô lý, tay chống cằm xuống bàn, tỏ vẻ bất mãn.
“Này, buộc tội người khác vô căn cứ là vi phạm pháp luật đấy.”
Yuki chớp mắt, rồi như thể mất một giây để xử lý thông tin, cô lập tức lắc đầu quầy quậy.
“Không đời nào! Đấy đâu thể tính là buộc tội chứ!!”
Tôi không muốn đôi co về một câu chuyện chẳng có hồi kết, nên quyết định mở quyển sách đang đọc dở và tiếp tục công việc.
Yuki vẫn tiếp tục lải nhải gì đó về việc tôi không hiểu được nỗi khổ của một nhà văn, về sự vĩ đại của “bản quyền”, rồi còn cả cái gì mà "linh hồn nghệ thuật sao chép" nữa.
…Mệt thật. Ai đó cứu tôi với.
“Ê, Senpai có đang nghe không đấy?”
“Không.”
“Đồ vô tâm!”
Em ấy lại đập tay xuống bàn một cái rầm, nhưng tôi chẳng buồn nhúc nhích. Và cả chuyện đó cũng không làm ảnh hưởng đến tốc độ viết của Tanami.
Rốt cuộc, sau khi không moi được phản ứng nào từ tôi, Yuki thở dài thườn thượt, chống tay vào hông rồi lẩm bẩm.
“Thôi, cãi nhau với Senpai cũng chẳng có ích gì. Em đi pha trà đây!”
“Ờ, nhớ pha luôn cho tôi nhé.”
“Không!”
Dứt khoát thật. Nếu tôi mà bị từ chối phũ như vậy lúc tỏ tình, chắc tôi quẫn trí mất.
Nói rồi, em ấy quay ngoắt đi, sải bước về phía góc phòng, nơi có một chiếc kệ nhỏ để đồ uống.
Tôi đưa quyển sách lên ngang mặt, khẽ liếc trộm. Yuki đang lôi mấy gói trà ra, tiện tay lấy thêm ba cái cốc.
…Rồi, cuối cùng vẫn pha cho tôi chứ gì.
Dù miệng thì bảo “không thèm”, nhưng tay thì vẫn làm.
Tính ra, ngoài cái tính nghịch ngợm và khả năng diễn xuất thượng thừa, em ấy vẫn có đầy đủ phẩm chất của một người tốt.
Tôi lật một trang sách, cố gắng tập trung vào nội dung, nhưng tiếng lách cách từ góc phòng cứ vang lên đều đặn.
Yuki loay hoay với ấm nước, lẩm bẩm gì đó mà tôi nghe không rõ. Một lúc sau, em ấy quay lại, trên tay bưng ba cốc trà bốc khói nghi ngút.
“Đây, trà nóng hổi vị dâu. Đừng có mà chê!”
Cô ấy đặt mạnh cốc xuống bàn trước mặt tôi, như thể đang bố thí hơn là phục vụ.
Tôi lặng lẽ cầm lấy.
“Không có thuốc độc chứ?”
“Senpai nghĩ em rảnh đến mức hạ độc anh hả?”
“Ừ, tôi nghĩ thế.”
“Thật quá đáng!”
Yuki bĩu môi, rồi đưa cốc còn lại cho Tanami. Nhưng, đúng như dự đoán, cô ấy chẳng hề có phản ứng gì, chỉ tiếp tục viết như thể cả thế giới này không liên quan đến mình.
“...Này, Tanami-Senpai, uống chút đi.”
Yuki lay nhẹ vai cô ấy.
Tanami hơi khựng lại, ánh mắt vẫn dán vào trang giấy, rồi như nhận thức được gì đó, cô lẳng lặng cầm lấy cốc trà.
Tay cô ấy bắt đầu đưa ra vài ký hiệu.
‘...Cảm ơn.’
Ồ, ngôn ngữ ký hiệu.
Thi thoảng, khi không tiện tay cầm điện thoại, Tanami sẽ dùng đến nó. Nhưng vì cô ấy chỉ sử dụng trong một số trường hợp nhất định, nên không phải ai cũng nhận ra ngay.
Tôi nhìn lướt qua Yuki, thấy em ấy cũng hơi đơ, ánh mắt băn khoăn. Kiểu này là không biết gì rồi.
“Cô ấy vừa nói cảm ơn đấy.”
Yuki giật mình, nhưng ngay sau đó, cô nhanh chóng lấy lại vẻ tự mãn.
“Đ-đương nhiên là em biết rồi.”
Nói xong, cô ấy vội đưa cốc trà lên uống, như để che giấu phản ứng vừa rồi.
Tôi nhìn sang Tanami.
Cô ấy giờ đang thưởng thức cốc trà mà Yuki mang ra với vẻ mặt thỏe mái. Có vẻ như khi đắm chìm trong thế giới của mình, Tanami thực sự tách biệt hoàn toàn khỏi thực tại.
Tôi khẽ tự hỏi. Nếu lúc bị bắt nạt mà cô ấy cũng viết như thế… liệu cô ấy có nghe thấy những gì họ nói không nhỉ? Tôi mà có được kỹ năng đó thì quá tốt. Tôi không phải nghe nèm bèm từ thế giới bên ngoài rồi.
Tiện thật.
Trong lúc Tanami đang tận hưởng cốc trà thì Yuki đọc qua tờ giấy và hét lên. Giọng cô ấy đầy phấn khích, đôi mắt sáng rực như vừa khám phá bí mật bị giấu kín của tôi vậy.
Mặc dù tôi không có… thật đấy.
“Tuyệt quá, Tanami-Senpai! Quá đỉnh luôn!”
Đôi mắt cô ấy mở to đầy ngơ ngác, rõ ràng không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Hai tay vẫn ôm chặt lấy cốc trà. Chắc hẳn trong đầu cô ấy đang nghĩ "Mình vừa viết mấy dòng vô nghĩa, thế quái nào cái đứa trước mặt lại vui như trẩy hội thế này?"
Yuki vung vẩy tờ giấy trên tay, gần như nhảy cẫng lên.
“Ý tưởng này chắc chắn sẽ làm mưa làm gió luôn! Chúng ta phải triển khai ngay mới được!”
Nhìn cũng vui thật. Trong khi Yuki vẫn đang lảm nhảm về đoạn văn của Tanami. Tôi cầm lấy cốc trà đã nguội, nếm thử một ngụm.
Ngay khi dòng nước chạm vào lưỡi, các giác quan lập tức xác nhận… không có độc. Và quan trọng hơn đó là vị dâu... ngon thật. Mà khoan, sao con bé biết mình thích vị dâu vậy?
Hai người họ ở cùng nhau lâu đến mức có thể đọc vị người khác giống nhau sao?
Vậy sao tôi không có? Buồn thật.
Tôi làm một hơi ực ực, uống cạn nốt cốc trà. Sau đó, không chần chừ, tôi đứng dậy, thản nhiên cầm cặp lên.
Thấy tôi có hành động kỳ lạ hơn mức độ bình thường, Yuki lập tức ngừng nói, ánh mắt đầy thắc mắc.
“Senpai, làm gì vậy?”
Tôi đáp gọn lỏn, không phải hiên nhiên lắm sao.
“Về chứ sao”
Yuki lại dùng cái bộ dạng cau có, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời của tôi.
“Về? Giờ này á? Câu lạc bộ còn chưa tan mà!”
“Tôi cũng có làm gì đâu. Ở lại cũng chỉ ngồi nhìn hai người bàn chuyện, thà về sớm còn hơn.”
Yuki bĩu môi, dậm chân cái bịch.
“Senpai, cái thái độ vô trách nhiệm đó là sao hả? Là thành viên câu lạc bộ thì phải có tinh thần đồng đội chứ!”
“Tinh thần đồng đội?”
Nghe khó chịu thật. Tôi đây cũng biết khó chịu đấy chứ bộ.
Miệng tôi mở ra đầy cảm giác khó chịu.
“Em có coi tôi là đồng đội đâu. Em với Tanami tự biên tự diễn hết rồi còn gì.”
Yuki lập tức á khẩu. Thấy sao? Lực công kích 100 sát thương.
“Ơ, nhưng mà, ít nhất thì Senpai cũng nên…!”
Tôi chẳng buồn nghe nốt câu, xoay người bước đi theo hiệu ứng cool ngầu.
Vừa đặt tay lên cửa, tôi chợt nghe tiếng ghế dịch nhẹ sau lưng. Quay lại, tôi thấy Tanami đã đứng dậy, hai tay khẽ nắm lấy dây cặp treo trước người.
Yuki chớp mắt nhìn Tanami, có vẻ hơi ngạc nhiên.
“Ơ? Tanami-Senpai cũng đi luôn ạ?”
Tanami khẽ gật đầu, tay vẫn nắm dây cặp trước người.
Yuki vội nói, tìm cách líu kéo Tanami lại.
“Nhưng còn bản thảo thì sao?”
Tanami mỉm cười nhẹ, đưa tay làm một ký hiệu
‘Ngày mai tiếp tục cũng được.’
Yuki phồng má, rõ ràng là không hiểu gì nhưng cũng không ngăn cản thêm.
“Thôi được rồi, lần sau phải bù cho em đó!”
Tôi không nói gì, tay đẩy cánh cửa kéo sang bên cạnh rồi bước ra ngoài. Tanami cũng theo tôi bước ra ngoài, để lại Yuki đứng một mình trong phòng.
Để ý thì cũng thấy cô đơn thật.
Tôi dừng lại một chút trước khi bước ra ngoài, liếc nhìn Yuki.
“Đi cùng không?”
Yuki chớp mắt, rõ ràng không ngờ tới câu hỏi này.
“Hả? Tự nhiên rủ em làm gì?”
“Thì tiện đường.”
“Không phải Senpai đang cố đuổi em về sớm đó chứ?”
“Nếu muốn đuổi thì tôi đã chẳng hỏi.”
Yuki lườm tôi một cái, rồi nhìn sang Tanami.
Tanami đứng cạnh tôi, không có ý kiến gì.
Cuối cùng, Yuki thở một hơi, rồi chộp lấy chiếc cặp với dáng vẻ bề trên, như thể miễn cưỡng chấp nhận lời mời.
“Thôi được rồi! Dù gì em cũng chả còn việc gì làm.”
Nói xong, Em ấy bước tới, nhập hội với hai đứa tôi. Thế là cả ba cùng nhau rời khỏi phòng câu lạc bộ...
Dưới sân trường vào giờ tan học luôn mang một bầu không khí đặc biệt, một kiểu huyên náo ồn ào mà tôi chẳng thấy có gì thú vị. Những hành lang vốn vắng lặng vào buổi sáng giờ đây tràn ngập tiếng nói cười, tiếng bước chân dồn dập, và cả những tiếng gọi nhau đi đú đởn. Một sự náo nhiệt mang tính lặp lại, ngày nào cũng thế, chẳng có gì thay đổi.
Sân trường được lát gạch đồng đều, hàng cây anh đào xếp dọc lối đi, dù hiện tại chỉ toàn lá xanh thay vì sắc hồng của mùa xuân. Một khung cảnh có thể gọi là thanh bình, nếu không bị làm phiền bởi đám học sinh đang nhốn nháo khắp nơi. Ở góc sân, vài thành viên câu lạc bộ thể thao vẫn đang chạy nốt vòng cuối, huấn luyện viên đứng khoanh tay nhìn, thỉnh thoảng thổi còi một tiếng đầy uy quyền. Tiếng bước chân nện trên mặt đất, tiếng hô hào lẫn vào nhau, tất cả vẽ nên một cảnh tượng điển hình của một buổi chiều tại trường trung học.
Ở phía bên kia, nhóm học sinh thuộc câu lạc bộ văn hóa đứng tụ tập gần bảng tin, bàn tán rôm rả về sự kiện sắp tới. Một số nữ sinh mặc đồng phục váy xếp ly, khoác hờ áo ngoài, vừa đi vừa cười nói, đôi khi lại khẽ che miệng như thể đang trao đổi một bí mật quan trọng. "Spoiler" chẳng có gì quan trọng cả.
Gần góc sân có một máy bán nước tự động, nơi mấy tên nam sinh tụ tập với bộ dạng uể oải. Nhấn nút, lấy lon nước, mở nắp, uống một ngụm, thở dài... một chu trình quen thuộc.
“Chết tiệt, bài kiểm tra hôm nay đúng là địa ngục.”
“Không biết mai có bài tập không nhỉ…? Mà thôi, chắc có cũng kệ.”
Mỗi ngày sau giờ học đều như thế. Huyên náo, nhưng không quá hỗn loạn. Nhộn nhịp, nhưng không đến mức làm người ta thấy ngột ngạt. Một thế giới mà tôi vốn nghĩ mình không thuộc về.
Trước đây, tôi luôn đi thẳng về nhà ngay sau khi chuông tan học vang lên, chẳng buồn ngoảnh lại. Không phải vì ghét bỏ gì, chỉ đơn giản là tôi chẳng thấy ý nghĩa của việc nán lại. Nhưng bây giờ thì sao?
Tôi bước đi giữa sân trường phủ ánh hoàng hôn, bên cạnh Tanami và Yuki. Không vội vàng, không tìm cách lảng tránh.
Có lẽ, không nhất thiết phải có một nơi để thuộc về. Nhưng nếu có ai đó chấp nhận sự hiện diện của mình, thì cũng không hẳn là điều tệ.
Yuki, vẫn với dáng vẻ tràn đầy năng lượng, vừa vươn vai vừa than vãn.
“Haizz, cuối cùng cũng xong. Mà này, hai người có định đi đâu tiếp không?”
Tôi vẫn bước đều, Trong đầu chỉ có một từ.
“Về.”
Yuki lập tức nhăn mặt, giọng đầy bất mãn.
“Lại về! Senpai có biết thế là nhàm chán lắm không hả”
Thế giờ muốn tôi phải làm gì? Đi hát karaoke với một bạn cùng lớp là nữ và một đàn em là nữ… rồi nếu bị ai đó bắt gặp thì sao? Tôi sẽ trở thành chủ đề bàn tán à? Rồi mai đến trường kiểu gì? Giả vờ không có chuyện gì xảy ra? Hay trốn ở nhà, tự dằn vặt vì một chuyện vớ vẩn?
…Phiền phức thật.
Tách.
Tanami đưa màn hình điện thoại ra trước mặt Yuki, dòng chữ hiển thị rõ ràng trên đó.
‘Làm thêm.’
Đúng vậy, không làm thì lấy gì mà ăn.
Trước đây, tôi cũng từng đi làm thêm một lần.
Lý do á? Ừm… chỉ là muốn có chút tiền tiêu vặt, mua vài thứ linh tinh cho đỡ buồn. Kiểu như, có tiền thì đời sẽ đẹp hơn? Mà cũng có thể tôi chỉ rảnh quá nên tìm việc để giết thời gian thôi. Vì không có bạn bè mà… nghe buồn thật
Tôi xin vào làm nhân viên phục vụ trong một quán ăn gia đình nhỏ gần nhà. Công việc không quá vất vả, bê đồ, lau bàn, chạy đơn cho khách, thỉnh thoảng còn được ăn thử đồ ăn thừa ‘chuyện này tôi tự cho phép mình làm thôi, chứ chẳng ai bảo cả’. Đồng lương thì bèo bọt, nhưng tôi cũng chẳng quan tâm lắm. Dù gì, tôi đâu phải kiểu người sẽ nghiêm túc làm việc vì tiền.
Rồi một ngày, tôi làm rơi một cái khay nước. Quản lý mắng tôi giữa quán, giọng điệu thì hệt như tôi vừa phạm một trọng tội gì đó. Bình thường chắc tôi sẽ im lặng cho qua, nhưng hôm đó tâm trạng vốn không tốt. Tôi bật lại vài câu, tiện tay cởi tạp dề, rồi đi thẳng.
Chuyện kết thúc ở đó. Tôi cũng chẳng thấy cần phải xin lỗi hay quay lại làm nốt. Tiền lương thì họ vẫn tử tế mà chuyển qua tài khoản ngân hàng của tôi.
Nhưng Tanami thì không thể làm vậy.
Không giống tôi, người có thể bỏ việc chỉ vì một cơn bốc đồng, Tanami không có quyền đó. Cô ấy không đi làm để trải nghiệm, mà vì cô ấy cần tiền. Không làm, thì không có tiền. Không có tiền, thì không thể lo cho đứa em nhỏ ở nhà.
Mọi người trong lớp cũng đồn đại vài chuyện về hoàn cảnh của cô ấy. Đại loại như mẹ mất sớm, cha thì vô dụng không lo được gì, còn cô ấy thì vừa đi học vừa làm thêm để kiếm sống. Tôi không xác nhận lại những lời đồn đó, vì thiết nghĩ cũng chẳng cần. Nhìn cách Tanami sống, tôi có thể đoán được phần nào.
Mà đúng là kì lạ thật. Một người như cô ấy, mà vẫn phải làm việc đến kiệt sức,. Sao cô lại không dùng cái "thiên tài" của mình để kiếm tiền nhỉ? Chắc đây là cách nghĩ của thiên tài hoặc cũng có thể là một kẻ điên. Tôi thì chẳng thể hiểu nổi.
Nhưng có một điều chắc chắn.
Nếu tôi rơi vào hoàn cảnh của cô ấy, tôi đã bỏ cuộc từ lâu rồi.
Tôi nhìn Tanami. Cô ấy vẫn đang cầm điện thoại, còn Yuki thì lấy ngón tay đầy màu sơn lướt qua từng con chữ như để xác nhận lại nội dung. Cô ấy đọc thành tiếng, lặp lại lời nhắn của Tanami.
'Làm thêm?'
“Làm gì mà suốt ngày làm thêm vậy? Em cứ tưởng hôm nay chúng ta sẽ đi chơi cùng nhau chứ.”
Ngạc nhiên thật. Đến tôi còn không nghĩ Yuki sẽ thở ra câu như vậy.
Tanami không có vẻ gì là bận tâm đến sự phản đối của Yuki. Cô ấy chỉ tiếp tục bước chân chậm rãi như thể đã quen với việc này. Tôi tự hỏi, không biết cô ấy đã nghe câu “đi chơi cùng nhau đi” bao nhiêu lần rồi từ Yuki, người không hiểu hoàn cảnh của mình.
Tôi không phải kiểu người tốt bụng gì, nhưng ngay cả tôi cũng thấy có chút gì đó khó chịu thay cho cô ấy.
Tôi lên tiếng một cách thờ ơ.
“Tất nhiên là làm thêm rồi. Không làm thì lấy gì ra mà ăn? Không giống như ai đó có thể vô tư tiêu tiền mà không cần nghĩ đến ngày mai.”
Yuki quay ngoắt sang tôi, cau mày.
“Senpai, luyên thuyên gì đấy hả?”
“Sự thật.”
Cô vẫn quen thõi bĩu môi mỗi khi không cãi lại được tôi, nhưng rồi lại thở dài.
“Rồi rồi, em hiểu rồi. Nhưng mà này, có cần lúc nào cũng làm việc thế không? Ít nhất cũng phải dành thời gian thư giãn chứ.”
Tôi chợt nhìn sang Tanami, muốn xem cô ấy sẽ phản ứng thế nào.
Nhưng cô ấy chỉ lẳng lặng cảm giác như đang nghĩ gì đó, như thể những lời Yuki vừa nói chẳng liên quan gì đến cô cả, càng như thể từ lâu, cô ấy đã không còn coi “thư giãn” là một phần của cuộc sống mình nữa.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi, cả ba chúng tôi tiếp tục bước đi trên con đường rợp bóng cây trong khuôn viên trường. Từng nhóm học sinh tản ra theo các hướng khác nha. Một số đi thẳng về nhà, một số túm tụm rủ nhau đi ăn vặt, còn một số thì tràn đầy năng lượng, hò hét kéo nhau đi hát hoặc tới khu trung tâm chơi game.
Yuki, với bộ dạng không cam tâm, nhìn Tanami.
“Chị cứ làm việc suốt thế, có ngày kiệt sức cho xem. Rồi lại không giúp em được nữa.”
Tanami chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, ra dấu tay như thể muốn nói “Tôi ổn mà”.
Yuki lầm bầm, giọng rõ ràng vẫn chưa hài lòng.
“Ừ, chị nghĩ thế nào thì nghĩ…”
Tôi thở dài, điều chỉnh lại quai cặp trên vai.
“Được rồi, đường ai nấy về thôi. Chúng ta có vẻ không cùng chí hướng lắm.”
“Senpai, nói cứ như chúng ta đi cùng nhau vì có chí hướng chung vậy.”
“Ồ, vậy tôi sẽ sửa lại: ‘Vậy là tôi được tự do rồi.’ Nghe hợp lý hơn chưa?”
“Sen…!”
Yuki hai tay nắm chặt rồi quay đi.
Cuối cùng, Tanami khẽ cúi đầu chào cả hai chúng tôi trước khi rẽ sang hướng khác. Cô ấy bước đi với dáng vẻ điềm tĩnh, không vội vã cũng không chậm rãi, cứ như thể đã quen với nhịp sống độc lập này từ rất lâu rồi.
Tôi đứng đó, nhìn bóng lưng Tanami dần xa. Không biết vì sao, nhưng có một linh cảm kỳ lạ len lỏi vào trong lòng, rằng đây có thể là lần cuối cùng tôi được đứng cạnh cô ấy như thế này. Phi lý thật.
Tới lượt Yuki,
“Giờ thì sao? Em định làm gì tiếp?”
Yuki khoanh tay, vẻ mặt cân nhắc một hồi, rồi bỗng dưng cười ranh mãnh.
“Anh có muốn đi karaoke không?”
Không việc gì phải nghĩ, không là.
“Không.”
“...Không thử nghĩ một chút sao?”
“Đã nghĩ rồi. Vẫn là không.”
Yuki lại bĩu môi, đùa sao có ngày cắn phải môi đó.
“Thôi được, em về đây. Đừng có mà nằm ì ở nhà mãi đấy.”
“Ừ.”
Và thế là, cuối cùng tôi cũng thực sự được tự do.
Tôi nhét hai tay vào túi áo, thong thả bước đi theo dáng điệu cool ngầu trên con đường về nhà.
Con phố về chiều luôn khoác lên mình một vẻ lười biếng kỳ lạ kể cả con đường cũng vậy, không có gì thay đổi cả. Tiếng xe cộ từ xa vọng lại như một bản nhạc nền quen thuộc. Những cửa tiệm nhỏ bắt đầu lên đèn, ánh sáng biển hiệu phản chiếu trên mặt đường ẩm ướt đã dần khô sau cơn mưa sáng nay. Tiệm ramen góc phố tỏa ra mùi nước dùng béo ngậy, hòa lẫn với hương cà phê từ quán nhỏ bên kia đường.
Những người đi bộ thưa dần, ai cũng có lộ trình riêng của mình, chẳng ai quan tâm đến ai. Một cặp đôi học sinh sánh vai đi ngang qua, tiếng cười khe khẽ hòa vào gió. Một nhân viên công sở bước vội qua đường, tay giữ chặt chiếc cặp như thể bên trong chứa cả thế giới của anh ta.
Tôi cũng chỉ là một phần nhỏ của bức tranh này, một mảnh ghép đơn sắc trong thế giới đầy sắc màu.
Về tới nhà. Mọi thứ như được giải tỏa sau một ngày dài. Tôi mở cửa, cởi giày, rồi bước vào nhà. Cảm giác quen thuộc ùa về.
Và thế là một ngày lại kết thúc.
"Chào mừng quý vị đến với bản tin thời sự mới nhất. Trưa nay, cảnh sát vừa tiếp nhận..."
Cũng là một ngày yên bình cuối cùng của tôi.


4 Bình luận